Ezreal thumbnail

Ezreal

Nhà Thám Hiểm Vị trí: Xạ thủ, Phụ: Pháp sư
Giá: RP: 99IP: 4800
Sát thương: 47.2 (+3 mỗi cấp) Máu: 350 (+80 mỗi cấp) Năng lượng:235 (+45 mỗi cấp) Giáp: 16 (+3.5 mỗi cấp) Kháng phép: 30 (+0 mỗi cấp) Tốc độ đánh: 0.625 (+2.8% mỗi cấp) Tốc độ di chuyển: 325 Tầm đánh:đánh xa

      27/09/2018

Kĩ năng

Nội tại: Pháp lực gia tăng

Mỗi kĩ năng trúng mục tiêu của tăng cho Ezreal 10% tốc độ đánh trong 6 giây, cộng dồn tối đa 5 lần (+50% tốc độ đánh).

Q: Phát bắn thần bíTiêu hao: 28/31/34/37/40 năng lượng Hồi chiêu: 5.5/5.25/5/4.75/4.5sKhoảng cách: 1150

Ezreal bắn ra một dải năng lượng gây 15/40/65/90/115 (+110% tổng sức mạnh công kích)(+40% sức mạnh phép thuật) sát thương vật lý.

Áp dụng tất cả các hiệu ứng trên đòn đánh.

Nếu Phát Bắn Thần Bí trúng đích, các kĩ năng của Ezreal được giảm đi 1,5 giây thời gian hồi chiêu hiện tại.

W: Tinh hoa tuôn chảyTiêu hao: 50 năng lượngHồi chiêu: 12sKhoảng cách: 1000

Ezreal bắn ra một quả cầu ánh sáng, đánh dấu tướng địch hoặc mục tiêu đầu tiên trúng phải.

Đòn đánh thường hoặc kĩ năng tiếp theo của Ezreal lên mục tiêu này sẽ kích nổ dấu ấn, gây 75/120/165/210/255 (+60% sức mạnh công kích cộng thêm)(+40% sức mạnh phép thuật) sát thương phép.

Nếu kích nổ dấu ấn bằng một kĩ năng, Ezreal sẽ được hoàn trả năng lượng tiêu hao của kĩ năng đó + 60 năng lượng

E: Dịch chuyển cổ họcTiêu hao: 90 năng lượngHồi chiêu: 19/17.5/16/14.5/13sKhoảng cách: 475

Ezreal dịch chuyển tức thời đến một địa điểm gần đó, đồng thời bắn ra một tia năng lượng gây 80/130/180/230/280 (+50% sức mạnh công kích cộng thêm)(+75% sức mạnh phép thuật) sát thương phép.

Tia năng lượng từ Dịch Chuyển Cổ Học sẽ ưu tiên bắn vào mục tiêu dính dấu ấn Tinh Hoa Tuôn Chảy (W) gần đó.

R: Thống khổTiêu hao: 100 năng lượngHồi chiêu: 120sKhoảng cách: toàn bản đồ

Ezreal niệm chú một giây rồi bắn ra một vòng cung ánh sáng cực mạnh, gây 350/500/650 (+100% sức mạnh công kích cộng thêm)(+90% sức mạnh phép thuật) sát thương phép lên tất cả mục tiêu trúng phải

Sát thương Cung Ánh Sáng giảm đi 10% sau mỗi mục tiêu trúng phải, xuống dần mức thấp nhất là 30% sát thương gốc.

Truyền thuyết về Ezreal

“Kho tàng chưa khám phá? Lời nguyền chết người? Thử thách không tưởng? Cho tôi tham gia.” ~ Ezreal

Một nhà thám hiểm tự tin với khả năng tìm lối thoát khỏi rắc rối một cách thần kỳ, Ezreal du hành khắp Runeterra cho những cuộc mạo hiểm. Trang bị chiếc găng tay ma thuật thu được trong tàn tích Shurima cổ, cậu thách thức số phận mỗi ngày khi rà soát các địa điểm hiểm trở và tháo gỡ những bí ẩn khó hiểu nhất thế giới.

Tiểu sử về Ezreal

Một nhà thám hiểm tự tin với khả năng tìm lối thoát khỏi rắc rối một cách thần kỳ, Ezreal du hành khắp Runeterra cho những cuộc mạo hiểm. Trang bị chiếc găng tay ma thuật thu được trong tàn tích Shurima cổ, cậu thách thức số phận mỗi ngày khi rà soát các địa điểm hiểm trở và tháo gỡ những bí ẩn khó hiểu nhất thế giới.

Là con trai của hai thương gia nổi tiếng thường xuyên phải đi đến những nơi nguy hiểm và xa xôi vì yêu cầu công việc, Ezreal ở lại Piltover dưới sự chỉ dạy của chú, Giáo sư Lymere. Ngài giáo sư không thích phải chịu trách nhiệm với một đứa trẻ nghịch ngợm như thế, và để rũ bỏ gánh nặng, đã chỉ định những gia sư nghiêm khắc nhất dạy cậu ma kỹ, cơ khí Hextech, và khảo cổ học lịch sử. Ezreal học hỏi rất nhanh, và thấy công việc nghiên cứu thật phí thời gian. Cậu dễ dàng vượt qua các bài kiểm tra mà không cần chuẩn bị gì, điều đó khiến chú cậu phát cáu.

Đam mê thám hiểm của Ezreal thật khó ai cản nổi, cậu vui thích khi tránh né nhân viên chức trách để lang thang khắp nơi và khám phá những chốn ẩn giấu. Tài năng thiên bẩm cho phép cậu dạo quanh mê cung đường hầm bên dưới học viện chẳng chút khó khăn, hay trèo lên mái và xâm nhập những căn phòng chứa đầy kho tàng lạ lẫm mà thần bí. Ezreal mài giũa kỹ năng mở khóa bằng cách lẻn vào văn phòng của các giáo sư và sắp xếp đồ đạc của họ tùy theo ý thích.

Bố mẹ cậu trở về Piltover theo từng thời kỳ để bán đủ loại hàng hóa hay ho họ kiếm được. Trước đòi hỏi phải có thêm nhiều cổ vật hiếm lạ, cha Ezreal quyết định tìm kiếm địa điểm của khu lăng mộ pháp sư Ne’zuk, người Shurima cổ với đôi sừng xoắn bao quanh đầu. Lăng mộ nghe đồn có chứa một viên ngọc ma thuật cho phép ai sử dụng dịch chuyển tức thời từ nơi này sang nơi khác. Nếu lấy được món đồ vô giá ấy, cha Ezreal đùa, thì dù có đi đến đâu ông cũng sẽ về Piltover dùng bữa mỗi tối.

Ezreal khao khát lên đường phiêu lưu cùng cha mẹ, nhưng họ kể ra biết bao nguy hiểm phải đối mặt hàng ngày. Cậu càng trưởng thành, thời gian giữa các lần thăm nhà của cha mẹ càng dài hơn cho đến một hôm, họ không bao giờ trở về nữa.

Giáo sư Lymere nghe nói cặp đôi đã đi sâu vào trong tàn tích Shurima, và không ai thấy họ nữa. Ông bảo Ezreal có lẽ cha mẹ cậu đã qua đời, nhưng Ezreal tin gia đình cậu vẫn còn sống, và đang cố tìm đường trở về. Cậu thường kéo dài bữa tối hết sức có thể, hy vọng cha mẹ sẽ xuất hiện, mang theo viên đá ma thuật của Ne’zuk.

Dù không nói cho ai, Ezreal vẫn quyết tâm tìm ra cha mẹ, hoặc ít nhất biết điều gì đã xảy ra cho họ. Manh mối duy nhất cậu có là địa điểm cuối cùng cha cậu tìm kiếm: lăng mộ đã mất của Ne’zuk.

Suốt nhiều năm, Piltover trở thành sân chơi của Ezreal, không công xưởng hay phòng thí nghiệm nào là đóng cửa với cậu. Ezreal dành nhiều tuần thu thập mọi thứ trong học viện; bản đồ thiên thể, bản dịch dấu ấn cổ ngữ, hướng dẫn chi tiết cho hoạt động mai táng ở Shurima Cổ, và một cặp kính bảo hộ. Sau khi để lại lời từ biệt người chú, cậu lén lên một con thuyền buôn hướng tới Nashramae, thành phố cảng ở Shurima.

Nửa đường hành trình, viên chủ tàu phát hiện ra kẻ đi lậu, và dọa ném Ezreal xuống biển. Đứng thăng bằng trên tấm ván gỗ, Ezreal bảo thuyền trưởng đằng nào cậu cũng định rời khỏi con tàu này; cậu có nhiều cơ may trên đại dương hơn là trên boong một thương hạm sắp diệt vong. Cậu cho họ thấy trên bản đồ sao rằng họ đang hướng tới một bãi đá ngầm nổi tiếng đã đánh chìm vô số tàu bè. Hoa tiêu trưởng xác nhận lời Ezreal, và ném tên hoa tiêu say xỉn xuống biển thế chỗ cậu.

Sau khi thuyền cập cảng Nashramae, Ezreal bắt đầu chuyến tìm kiếm lăng mộ Ne’zuk. Suốt nhiều tháng cậu lang thang khắp chốn tàn tích đầy hang động và những ngôi đền đã bị niêm phong hàng thế kỷ. Cậu tận hưởng sự tự do không giới hạn khi vạch lộ trình qua những hầm mộ cổ và thoát khỏi nỗi kinh hoàng ẩn giấu trong những căn phòng canh gác. Mỗi bước đi, Ezreal lại tưởng tưởng ra mình đang theo chân cha mẹ, và ngày một gần hơn đến việc giải đáp sự mất tích bí ẩn của họ.

Trong lăng tẩm ngầm của một hoàng đế đã băng hà từ lâu, Ezreal nhận ra đá lát sàn bóng láng đến hoàn hảo, như thể chúng vừa được gắn vào. Cậu háo hức gỡ một mảnh ở góc phòng, để lộ rìa tấm chân dung đã nhạt mất sắc màu tươi sáng vốn có.

Ezreal tháo dần từng phiến đá. Cậu phát hiện bức họa khổng lồ một người đàn ông với cặp sừng đặc trưng của Ne’zuk. Khuôn miệng mở rộng của vị pháp sư dẫn xuống một hố cát dậy sóng. Ezreal buộc một sợi thừng và leo xuống, mò mẫm đường quanh hầm mộ trong lúc phổi kêu gào đòi dưỡng khí. Cậu trồi lên, cầm theo một găng tay bằng đồng nặng trĩu với viên ngọc màu xanh dương rực rỡ ở trung tâm.

Khi Ezreal leo lên khỏi hầm mộ, bức tường bốn bên rung lắc dữ dội và bắt đầu đổ sụp vào trong. Dù không nhìn thấy được thoát, cậu hình dung ra mình đang đứng ở lối vào hang động bên trên. Cậu thấy sức mạnh tăng dần trong chiếc găng tay, và viên ngọc tỏa sáng đưa cậu tới địa điểm cậu muốn.

Chiếc găng tay chứa đựng sức mạnh bên trong lõi tinh thể, cho thấy nó là một công cụ thoát thân hữu hiệu. Ezreal biết được nó còn có thể tích tụ tia sáng ma thuật sau một lần sơ ý phá hủy nền móng của một cây cầu đá. Cùng món cổ vật này, cậu trả tự do cho một đoàn du mục tin rằng cậu là tái sinh của một chiến binh Thăng Hoa, sống sót qua trận bão cát hung tàn đã chôn vùi cậu dưới ngàn lớp cát, và đập tan một ổ Xer’Sai chìm vào quên lãng.

Tất nhiên, chiếc găng tay cũng có giới hạn của nó; cần một thời gian để nó nạp lại năng lượng, cũng như chỉ cho phép dịch chuyển trong khoảng cách ngắn. Tệ hơn, Ezreal không thể ngăn mình nghĩ rằng nếu cha mẹ còn sống, cậu sẽ không thể tìm ra món đồ này. Cậu chỉ không biết, có một đôi găng tay như thế, và một cái đã bị lấy khỏi lăng mộ nhiều năm trước. Ezreal thề sẽ kế tục sự nghiệp khám phá thế giới và theo đuổi những điều không ai biết.

Mang theo chiếc găng tay ma thuật, Ezreal đón đầu nguy hiểm bằng những lần thoát thân trong gang tấc. Cậu không ngần ngại tìm kiếm những ngóc ngách đáng sợ nhất ở Runeterra, tin tưởng vào vận may đã theo cậu từ đó đến giờ và không bao giờ thất bại trong sứ mệnh đích thực của mình: phiêu lưu.

Truyện ngắn về Ezreal - Tiên dược ULOA

Sau nhiều giờ đi bộ giữa rừng già ẩm ướt, không khí mát lạnh của căn hầm ngầm này quả thật ngọt ngào. Tất nhiên, cái chết đang ẩn tàng ở mỗi ngã rẽ, nhưng cùng với đó là vinh quang.

Tôi bước qua cổng vòm. Mây bụi dấy lên như những bóng ma, để lộ ra một con đường tạc vào trong đá. Nghe đồn hầm mộ này không thể xuyên thủng, không thể phá vỡ, và vô cùng chết chóc. Chưa nhà thám hiểm nào sống sót thoát khỏi, nhưng họ đâu phải là tôi.

Đến lúc này, tôi đã đi sâu hàng dặm những đường hầm rắc rối, nhảy qua những bẫy cát đầy chông nhọn, bò dưới những lưỡi đao treo vung vít điên cuồng, và vật lộn với lũ rắn rết. Một nơi tuyệt vời để ghé thăm, nhưng sống ở đây thì đừng hòng.

Hàng chục con mắt đá trên tường trừng trừng nhìn vào tôi. Ờ thì, tôi cũng nhìn lại. Chắc chúng chưa từng thấy ai đẹp trai đến bàng hoàng thế này kể từ cuộc Chiến Tranh Cổ Ngữ cuối cùng.

Ở trung tâm căn phòng, một lọ nhỏ bằng thủy tinh nằm trên bục, chiếu những dải cầu vồng nhỏ lên sàn. Tôi đến đây là vì nó đó. Nhiều người sẽ gạt phăng những câu chuyện phiêu lưu ly kỳ, cho nó chỉ đơn thuần là tưởng tượng, nhưng không thể phủ nhận cổ vật hiện hữu trước mặt tôi. Thu thập những báu vật huyền thoại là minh chứng rõ ràng rằng bạn đã chinh phục thứ không thể chinh phục.

Tiên Dược Uloa được săn lùng bởi những kẻ hy vọng nó sẽ ban cho chúng sự bất tử, những triều đại đang lụi tàn tìm kiếm nó để lấy lại quyền lực, và đám sùng đạo mưu cầu ở nó sự thông thái vượt trên mọi đức tin. Quá là hứa hẹn cho một cái lọ chứa không nổi một muỗng trà.

Tôi biết đủ loại bẫy trong sách sẽ kích hoạt ngay khi tôi đặt chân lên bục. Bản chất của những nơi như thế này là vậy. Tôi nắm tay lại, để viên ngọc ở giữa găng tay sáng lên ánh màu xanh biển. Phần thú vị nhất giờ mới bắt đầu đây.

Tôi từ từ tiến lại. Đá rung rinh dưới chân buộc tôi lùi lại để tránh kích hoạt bẫy. Tôi lần lần quanh căn phòng, chỉ bước lên những phiến đá bất động. Khi ngón tay gần chạm đến Tiên Dược, những vết nứt sâu xuất hiện trên sàn phòng. Tôi bật găng tay lên, nạp đầy năng lượng ma thuật vào đó. Ánh sáng chói mắt tràn ngập tầm nhìn khi tôi dịch chuyển đến cổng vòm cách đó mười lăm thước. Không chậm một giây nào. Hàng trăm lưỡi dao sắc nhọn trút xuống từ trên trần, sượt qua tôi trong gang tấc trong lúc cả căn phòng đổ sụp xuống vực thẳm tăm tối bên dưới.

Sức mạnh của găng tay rõ là hoàn hảo ở những nơi chật hẹp, nhưng không ổn lắm khi muốn vượt qua khoảng cách lớn. Và mất nhiều thời gian hơn mong muốn để nạp lại.

Tiếng nổ dữ dội làm rung chuyển các bức tường và vang vọng xuống hành lang. Nghe như thể nền móng cổ xưa của hầm mộ này sẽ không trụ được lâu nữa, và đến lúc phải làm mọi việc nhanh hơn rồi. Tôi thích mảnh đất chắc chắn dưới chân mình hơn, nó mang lại sự tin tưởng, nên tôi lao vụt vào đường hầm khi những vết rạn nuốt chửng lấy sàn đá phía sau.

Tôi lần theo những dấu chỉ đường đã để lại khi tiến vào hầm mộ, luồn lách dưới những cổng vòm đang đổ sập, nhảy qua những vùng cát lún, lướt khỏi những tảng đá khổng lồ lắn xuống bít kín lối đi vốn đã ngày càng hẹp.

Bức tường bên phải mở tung, phun ra một đám côn trùng to tướng khua khoắng càng và phun độc phì phì. Hàng ngàn đôi mắt nhện đỏ sáng lên sự đói khát trong lúc đám bọ cạp ùa vào, đuôi chích giương cao. Đúng là phiền toái, nhưng vừa may là tôi có giải pháp!

Tôi nhắm mắt lại trong tích tắc. Năng lượng chảy trong tay tôi, xoa dịu cơn căng thẳng bằng một nhịp đập nhẹ nhàng khi tôi tập trung sức mạnh vào viên ngọc. Nâng cao găng tay, tôi nhắm nó tới con nhện lớn nhất. Con quái vừa mở miệng ra thì đã bị một tia sáng rực rỡ phóng thẳng đến xuyên thủng người. Mùi ki-tin cháy khiến tôi lợm giọng.

Hai cột trụ ngã đè lên nhau, tôi lách qua chỉ một chốc trước khi cả hai tan thành cát bụi Tôi nhảy vào căn phòng có sàn dốc lên hướng tới mặt đất.

Ánh mặt trời le lói trước mặt, tôi cười và phóng vụt tới đó. Tự do đã gần kề. Mặt đất rung lắc trong tiếng ầm ầm chói tai. Tôi trượt chân giữa đường chạy khi căn phòng vỡ ra thành từng mảnh. Tự do đã từng gần kề.

Nhưng rồi, một lần nữa, các kế hoạch dự phòng là điểm sáng của tôi.

Tôi nắm chặt găng tay và và tập trung tất cả sức mạnh vào viên ngọc. Tôi thấy nó đang rút dần sức mạnh khỏi tôi. Mắt tôi mờ đi và thế giới như đang nghiêng ngả trong lúc ma thuật ngập tràn viên ngọc. Găng tay tỏa sáng màu xanh trong của bầu trời.

Một vòng cung sáng chói ánh vàng lớn ngang bằng đường hầm bắn ra khỏi bàn tay tôi. Lực lượng của nó khiến tôi loạng choạng, nhưng tôi cố tập trung. Ánh sáng liên tục công phá đường hầm, nghiền nát mọi thứ trên đường đi, tạm thời mở ra một khoảng trống hẹp. Thứ yêu thích của tôi!

Tôi nắm tay lại, đường hầm lại trở nên u tối. Mặt đất dưới chân lắc lư một cách khó chịu, khiến tôi khuỵu xuống. Tôi đã tốn sức đến nỗi gần như không di chuyển nổi, thậm chí đứng cũng không. Cách mặt tôi vài phân, nhưng vết nứt bắt đầu lan trên sàn nhanh tới mức mắt tôi không theo kịp. Không tốt chút nào. Lăng mộ không thể trụ lâu hơn, nên tôi dồn hết chút sức tàn, đứng dậy và chạy đến nơi mà tôi hy vọng là an toàn.

Tôi không nhìn thấy ánh mặt trời nữa. Bốn bức tường đổ sập quanh tôi. Tôi nhắm mắt và luồn qua lỗ hổng. Hy vọng vào may mắn cũng chẳng có gì sai, mà tôi thì cực kỳ may mắn. Tôi ngã vật ra đất, xoay vài vòng và hít vào không khí ngọt ngào của rừng rậm.

Phía sau, lối vào lăng mộ bị phủ lấp hoàn toàn, đang thở ra một đám mây bụi cũ kỹ. Tôi phủi đất bám trên áo, gạt mớ tóc phủ lòa xòa trên mắt rồi rời đi.

Lại một di chỉ không thể xâm nhập bị xâm nhập. Lại một báu vật nữa để chứng tỏ sự thật cho những câu chuyện hấp dẫn tôi kể.

Tất cả chỉ trước bữa trưa thôi.

Cốt truyện mới cho Ezreal

“Sinh ra và lớn lên trong một khu giàu có ở Piltover, cậu bé Ezreal từ nhỏ đã bộc lộ bản tính tò mò. Cha mẹ cậu là những nhà khảo cổ lừng danh, nên cậu cũng quen dần với những chuyến đi xa nhà của họ, nhiều lúc còn tưởng tượng cảnh được cùng họ phiêu lưu. Cậu thích nghe chuyện về những hành trình nguy hiểm, và khao khát được lấp đầy mọi khoảng trống trên bất kỳ tấm bản đồ nào…”

Sinh ra và lớn lên trong một khu giàu có ở Piltover, cậu bé Ezreal từ nhỏ đã bộc lộ bản tính tò mò. Cha mẹ cậu là những nhà khảo cổ lừng danh, nên cậu cũng quen dần với những chuyến đi xa nhà của họ, nhiều lúc còn tưởng tượng cảnh được cùng họ phiêu lưu. Cậu thích nghe chuyện về những hành trình nguy hiểm, và khao khát được lấp đầy mọi khoảng trống trên bất kỳ tấm bản đồ nào.

Cha mẹ Ezreal thường nhờ ông bác, Giáo Sư Lymere, trông coi cậu. Chẳng thích thú gì việc này, ông giao phó cho các gia sư nghiêm khắc nhất dạy cậu đủ thứ từ đo đạc bản đồ, chế tạo hextech, đến lịch sử Runerra. Nhưng cậu bé thấy chỉ nhồi nhét vào đầu thông tin thì thật tẻ ngắt, và coi chuyện học hành chỉ tổ tốn thời gian.

Chẳng cần chuẩn bị gì nhiều, cậu vẫn dễ dàng vượt qua các bài kiểm tra, và có thêm nhiều giờ lang thang quanh sân trường. Ezreal tìm niềm vui trong việc tránh né bảo vệ, khám phá những đường hầm bên dưới phòng học hoặc leo lên mái thư viện. Thậm chí, cậu còn luyện cả trò phá khóa để lẻn vào văn phòng các giáo sư và quậy tung đồ đạc của họ.

Khi cha mẹ Ezreal trở lại Piltover, cha cậu sẽ kể cho cậu mọi điều họ thấy cũng như kế hoạch của họ trong tương lai—không có gì tham vọng và bí mật hơn cuộc tìm kiếm hầm mộ Ne’Zuk, một bạo chúa Shurima nghe đồn có thể dịch chuyển từ nơi này sang nơi khác trong chớp mắt. Nếu cha Ezreal học được phép thuật Ne’Zuk đã sở hữu, dù đi đến chân trời xa xôi nào, ông cũng có thể ghé qua Piltover ăn tối với con trai.

Cậu bé ngày một khôn lớn, và những chuyến đi của cha mẹ cậu cũng ngày một dài hơn. Cho đến một ngày, họ không trở về nữa. Giáo Sư Lymere sụt sùi thừa nhận nhiều khả năng họ đã chết ở đâu đó ngoài sa mạc.

Nhưng Ezreal không thể chấp nhận sự thật đó. Họ đã chuẩn bị cực kỳ cẩn thận. Chắc hẳn họ vẫn ở ngoài kia, đâu đó ngoài kia…

Gác chuyện học hành sang bên, nhà thám hiểm trong con người cậu trỗi dậy. Cậu biết, nếu muốn tìm thấy cha mẹ, tốt nhất là bắt đầu từ hầm mộ Ne’Zuk. Sau nhiều tuần bí mật thu thập hành trang trong học viện—bản đồ sao, bản dịch ký tự cổ, hướng dẫn đến những mộ phần ở Shurima, và một cặp kính bảo hộ. Để lại thư từ biệt ông bác, cậu lẻn lên một thuyền buôn hướng đến Nashramae.

Lần theo những ghi chép tỉ mỉ của mẹ, cậu theo một đoàn thương nhân băng qua Đại Sa Hải. Suốt nhiều tháng, cậu sục sạo những hang động đổ nát bên dưới mặt cát, tận hưởng sự tự do hành động, đối mặt với những nỗi sợ không bút nào tả xiết vây bọc quanh những căn phòng ẩn giấu. Ezreal tưởng tượng mỗi bước chân của mình đang đi theo con đường của cha mẹ, đưa cậu ngày một gần hơn đến việc phá giải bí ẩn về sự biến mất của họ.

Cuối cùng, cậu đã làm được điều họ không thể. Dưới một lăng tẩm của một hoàng đế không tên, cậu khám phá ra hầm mộ Ne’Zuk.

Quan tài trống rỗng, trừ một chiếc giáp tay bằng đồng sáng loáng, với một ma trận rực rỡ ở trung tâm. Ngay khi Ezreal đặt tay lên nó, hầm mộ rung chuyển khi những cạm bẫy tinh xảo từ hàng ngàn năm trước khởi động. Không kịp suy nghĩ, cậu túm lấy chiếc giáp tay và cắm đầu chạy, thậm chí còn dịch chuyển qua cả trăm mét tới thẳng lối ra trước khi cả công trình sụp đổ.

Ezreal thở hồng hộc, nhìn chiếc giáp tay đang ngâm nga hòa nhịp với tiếng tim đập của cậu. Cậu có thể cảm thấy nó kết nối và cường hóa nguồn năng lượng bên trong cậu. Cậu nhận ra đây là một vũ khí đáng sợ của thời đại trước. Một vũ khí tương xứng với một vị thần chiến binh Shurima, và là một công cụ thám hiểm hoàn hảo.

Không lâu sau khi trở về Piltover, Ezreal bị cuốn vào hết cuộc phiêu lưu này đến cuộc phiêu lưu khác. Từ những thành phố thất lạc đến những ngôi đền thần bí, bản năng của một tay săn tìm kho báu dẫn cậu đến những nơi mà hầu hết các giáo sư chỉ biết đến qua bản đồ, và danh tiếng của cậu nổi như cồn.

Lẽ tự nhiên, trong tâm trí Ezreal, những câu chuyện này hiếm khi truyền tải được hết tầm vóc những kỳ công của cậu… nhưng chúng cho cậu một ý tưởng. Nếu cậu có thể trở thành nhà thám hiểm vĩ đại nhất thế giới, chắc chắn cha mẹ cậu sẽ trở lại tìm cậu.

Từ vùng biên giới ác liệt giữa Noxus và Demacia, đến những tầng sâu tăm tối ở Zaun, và dải đất hoang vu băng giá ở Freljord—Ezreal theo đuổi vinh quang và tiếng tăm, khai quật những cổ vật đã biến mất từ lâu và giải mã những câu đố của lịch sử. Nếu có ai đặt câu hỏi về một vài chi tiết trong giai thoại của cậu, hay nghi ngờ phương thức cậu sử dụng, cậu chẳng đáp lời đâu.

Sau tất cả, rõ ràng họ chỉ đang ghen tị mà thôi.

 - Tướng | 5901