Garen thumbnail

Garen

Sức Mạnh Của Demacia Vị trí: Đấu sĩ , Phụ: Đỡ đòn
Giá: RP: 24IP: 450
Sát thương: 52 (+3.5 mỗi cấp) Máu: 455 (+96 mỗi cấp) Năng lượng:không Giáp: 23 (+2.7 mỗi cấp) Kháng phép: 30 (+1.25 mỗi cấp) Tốc độ đánh: 0.625 (+2.9% mỗi cấp) Tốc độ di chuyển: 345 Tầm đánh:cận chiến

      08/05/2018

Kĩ năng

Nội tại: Bền bỉ

Nếu Garen không nhận phải sát thương từ quái, trụ hay tướng trong vòng 9 giây, hắn sẽ được hồi lại 0.4% Máu tối đa mỗi giây. Sát thương từ lính không làm mất Bền Bỉ.

Q: Đòn quyết địnhHồi chiêu: 8s

Garen được tăng mạnh Tốc độ Di chuyển, giải phóng khỏi mọi trạng thái làm chậm đang tác động lên hắn, đồng thời cú đánh kế tiếp của hắn sẽ tấn công vào điểm yếu của kẻ địch, gây thêm sát thương và làm câm lặng nạn nhân.

Garen phóng thích bản thân khỏi mọi trạng thái làm chậm và nhận thêm 35% Tốc độ Di chuyển trong 1.5/2.25/3/3.75/4.5s.

Đòn đánh thường kế của hắn gây 30/55/80/105/130 (+140% sát thương vật lí) sát thương vật lí và làm câm lặng mục tiêu trong 1.5/1.75/2/2.25/2.5 giây.

W: Lòng dũng cảmHồi chiêu: 24/23/22/21/20s

Garen được tự tăng Giáp và Kháng Phép nội tại. Hắn cũng có thể kích hoạt kĩ năng này để tạo ra một lớp giáp giúp giảm sát thương và các trạng thái khống chế nhận vào trong một khoảng thời gian ngắn..

Nội Tại: Garen nhận thêm 20% giá trị từ Giáp và Kháng Phép cộng thêm.

Kích Hoạt: Garen dựng nên một lá chắn trong 2/3/4/5/6s, giúp giảm sát thương gánh chịu đi 30% đồng thời nhận thêm 30% Kháng Hiệu Ứng Khống Chế.

E: Phán quyếtHồi chiêu: 9sKhoảng cách: 325

Garen thực hiện một vũ điệu tử thần bằng thanh kiếm của mình, gây sát thương lên xung quanh bản thân trong thời gian hiệu lực

Garen múa kiếm liên tục quanh mình trong 3 giây, gây 20/45/70/95/120 (+70/80/90/100/110% sát thương vật lí) thành sát thương vật lí lên những kẻ địch cạnh bên mỗi giây. Garen có thể chạy xuyên vật thể khi đang xoay nhưng sẽ di chuyển chậm hơn 20% khi chạy xuyên trực tiếp qua người vật thể.

Phán Quyết có thể chí mạng gây thêm sát thương.

Phán Quyết gây giảm 25% sát thương lên lính và quái.

R: Công lí DemaciaHồi chiêu: 120/100/80sKhoảng cách: 400

Garen triệu hồi sức mạnh tinh thần của Demacia để hành quyết một tướng đối phương, gây 175/350/525 sát thương phép cộng thêm 1 sát thương theo mỗi 3.5/3/2.5 Máu nạn nhân đã mất đi.

Truyền thuyết về Garen

“Đất nước và con người Demacia đã cho tôi tất cả. Tôi sẽ là loại người gì nếu không đền đáp xứng đáng đây?” ~ Garen

Chiến binh cao quý và đầy tự hào Garen chiến đấu trong hàng ngũ Đội Tiên Phong Bất Khuất. Anh được đồng đội yêu mến, và được cả kẻ địch yêu mến—ít nhất cũng là với tư cách dòng dõi Crownguard, nhưng người được giao phó bảo vệ Demacia và lý tưởng của nó. Khoác trên mình bộ giáp kháng ma thuật và cầm trên tay thanh trọng kiếm, Garen đứng hiên ngang đối đầu với lũ pháp sư và phù thủy trên chiến trường, cùng với một cơn lốc sắt thép.

Tiểu sử về Garen

Garen là một chiến binh đã cống hiến cả đời để bảo vệ đất nước và lý tưởng Demacia. Khoác bộ giáp kháng ma thuật, cầm thanh cự kiếm, Garen đặt mạng sống của mình trên lằn ranh sinh tử vì cả quốc gia lẫn những binh lính anh cùng chiến đấu.

Sinh ra trong nhà Crownguard (tước danh dành cho gia tộc có trọng trách bảo vệ đức vua), Garen và em gái, Lux, xuất thân từ dòng dõi quý tộc lâu đời. Cha Garen, Pieter, đã dành trọn đời bảo vệ vua Jarvan III, và để chuẩn bị kế tục vinh dự ấy, Garen được huấn luyện để bảo vệ thái tử Jarvan IV, người sẽ sớm nối ngôi. Biết rõ vị trí quan trọng anh phải đảm nhiệm khi trưởng thành, gia tộc đã thấm nhuần trong anh niềm tự hào không thể lay chuyển đối với Demacia và mọi thứ nó đại diện.

Demacia được lập ra bởi những người sống sót sau Chiến Tranh Cổ Ngữ, những người tìm kiếm cuộc sống yên bình sau sự tàn phá không bút nào tả xiết khi ma thuật bị lạm dụng. Không nhiều người hé răng về thời kỳ đen tối đó, nhưng bác của Garen thì khác. Ông từng là trinh sát giỏi nhất Demacia. Luôn cảnh giác trong việc giữ Demacia an toàn trước ma pháp, bác Garen bất chấp thiên nhiên hoang dã bên ngoài tường thành để ngăn chặn mọi hiểm họa. Ông bảo Garen thế giới bên ngoài có muôn vàn kỳ quan, nhưng cũng tồn tại muôn vàn nguy hiểm. Một ngày, một thứ gì đó – dù là các pháp sư, lũ sinh vật Hư Không, hay thứ không thể tưởng tượng nổi – sẽ tấn công đến đây, bởi thời bình chưa bao giờ kéo dài trên đời. Tuy nhiên, nó sẽ kéo dài hơn nếu được bảo vệ.

Bảy tháng sau, bác Garen mất trong một tai nạn thảm khốc. Người ta nói ông tử trận, nhưng từ những lời rì rầm bay khắp dinh thự, Garen biết một pháp sư đã dùng huyết thuật tước đi mạng sống của ông. Chuyện này xác nhận những gì Garen e sợ nhất về sự khủng khiếp của ma pháp, và anh giận dữ thề không bao giờ để nó hiện diện bên trong tường thành Demacia. Chỉ khi theo sát được lý tưởng, chỉ khi phô bày được sức mạnh, vương quốc này mới có thể được an toàn khỏi ảnh hưởng độc địa của ma thuật.

Toàn thể Demacia cùng tập hợp quanh Garen sau cái chết của người bác. Những người lạ trên đường phố, kể cả những bình dân chẳng có gì nhiều cũng nói lời chia buồn với anh, tặng anh những món quà thể hiện lòng kính trọng, và bày tỏ sự ủng hộ. Tình thương bao bọc anh, cho anh thấy Demacia là một đất nước thống nhất nơi người ta quan tâm chăm sóc lẫn nhau, hàn gắn vết thương của kẻ khác như thể chính mình bị thương vậy. Anh thấy một Demacia lý tưởng, nơi không ai phải đơn độc.

Tuy nhiên, hiểm họa ma thuật vẫn lơ lửng trong tâm trí Garen, gợi lên những hình bóng quái vật. Anh vật lộn với mối ngờ vực rằng em gái, Lux, sở hữu sức mạnh ma pháp, nhưng chẳng bận tâm về nó lâu. Thật khó mà đối diện với ý nghĩ một người nhà Crownguard có thể thi triển cấm thuật đã sát hại chú họ.

Năm lên mười hai, anh rời nhà để gia nhập hàng ngũ Đội Tiên Phong Bất Khuất. Suốt ngày đêm anh tập luyện và học binh pháp, bỏ qua mọi quan hệ yêu đương bạn bè. Anh dành từng thời khắc tỉnh thức để hoàn thiện kiếm thuật, dù lớp học đã kết thúc từ lâu. Gần như đêm nào cấp trên cũng phải lấy đi thanh kiếm tập để anh không lẻn ra ngoài đấu với cái bóng của chính mình.

Trong lúc rèn giũa với Đội Tiên Phong, Garen gặp Jarvan IV – người sẽ kế vị ngôi vương Demacia, và cũng là người anh sau này sẽ bảo vệ. Sự xuất hiện của Jarvan càng thôi thúc Garen chiến đấu mạnh mẽ hơn – anh thấy trước được một hoàng tử vĩ đại dù tuổi còn rất trẻ. Họ nhanh chóng kết thân, và luôn sẵn sàng giao đấu. Khi hoàn thành khóa huấn luyện, Garen trao cho Jarvan cây ghim cài có khắc biểu tượng chim đại bàng của Demacia, như một lời nhắc rằng anh sẽ luôn canh chừng cho vị huynh đệ mới này.

Lúc Noxus tấn công Demacia, Garen nổi danh là một chiến binh đáng sợ – một trong những người mạnh nhất Demacia, sẵn lòng đánh cược sinh mạng để bảo vệ đồng đội và đánh bại kẻ thù. Anh chịu một mũi tên vào ngực để cứu một thuộc hạ khi đang tìm kiếm cái ly không bao giờ cạn của Freljord. Anh mình trần đi qua Khu Rừng Câm Lặng để tập kích đám thủ hạ xấu xa của Vua Hôi Thối.

Dù can đảm và tài năng, Garen vẫn chịu thất bại đau đớn giữa một lần công kích của Noxus, khi anh không thể bảo vệ hoàng tử của mình. Bỏ qua lời khuyên của quân sư, Jarvan IV dẫn một đội quân truy đuổi tàn dư Noxus. Thái tử quyết tâm muốn báo thù cho hàng trăm dân làng đã bị tàn sát mà quên đi sự bất cẩn trong hành động đó. Quân Noxus rút lui chỉ là cái bẫy, và chàng đã bước thẳng vào đó.

Garen nổi giận với bản thân vì không thể có mặt khi Jarvan cần anh nhất. Anh vốn biết Jarvan hay có những quyết định liều lĩnh giữa lúc chiến trận cuồng nhiệt, và tự trách mình khi không lường trước được sự bốc đồng của hoàng tử. Anh dẫn một nhóm kị sĩ đi giải cứu.

Garen tìm ra khu trại Noxus và thấy bộ giáp của Jarvan nằm lăn lóc bên cạnh bãi hành quyết đẫm máu. Cây ghim cài hình đại bàng Demacia lấp lánh giữa vũng chất lỏng đỏ rực. Dù vẫn cố lùng sục khắp nơi để truy dấu hoàng tử, nhưng sâu trong tim, anh biết Jarvan đã chết.

Garen đau đớn khôn nguôi nhiều ngày. Anh không thể ngừng đổ lỗi cho bản thân về cái chết của người đáng ra anh phải bảo vệ, dù cho gia đình và đồng đội cố thuyết phục anh điều ngược lại. Anh nhớ cả vương quốc đã tập hợp quanh mình ra sao sau khi bác anh qua đời, và ước có thể làm điều tương tự với người thân của các binh lính đã nằm xuống. Anh ở luôn trong doanh trại, cùng luyện tập với quân sĩ, và dùng mọi thứ kiếm được nhằm giúp đỡ gia đình những người hy sinh.

Khi nghe chuyện, vua Jarvan III rất ấn tượng trước sự khiêm nhường và biểu trưng hoàn hảo của lý tưởng Demacia mà Garen thể hiện. Ngài đau buồn vì con, nhưng cũng ghi nhận lòng can đảm của Garen, một chiến binh coi tất cả nhân dân vương quốc là gia đình. Ngài vinh danh Garen, nhắc nhở bách tính rằng người Demacia không bao giờ đơn độc – dù trong chiến trận hay ở quê nhà.

Dù em gái Garen, Lux, theo bước anh trai đến phục vụ cho hoàng gia tại kinh đô Demacia, quan hệ giữa họ vẫn xa cách. Garen không chịu thừa nhận những gì anh đã nghi ngờ ở cô trước khi gia nhập Đội Tiên Phong. Anh luôn yêu quý em gái, nhưng phần nào trong anh lại khó lòng gần gũi với cô được. Anh cố không nghĩ đến việc bổn phận sẽ buộc anh làm gì nếu nghi ngờ đó được xác nhận.

Giờ, Garen sẵn sàng đứng ra bảo vệ Demacia bằng cả mạng sống. Thi thoảng, một pháp sư lang thang hay gián điệp Noxus bị phát hiện trong biên giới Demacia, Garen là người đầu tiên rút kiếm. Anh đứng nghiêm trang trên tường thành, đánh đuổi mọi kẻ thù. Còn hơn cả chiến binh mạnh nhất vương quốc, Garen là hiện thân cho những giá trị cốt lõi của Demacia – Sức mạnh, Can đảm, và Đoàn kết.

Truyện ngắn về Garen - Chiến binh và mụ phù thủy

Mụ già siết sợi thừng quanh cổ chiến binh Demacia. Anh cố nói, điều bị cấm theo luật mụ đặt ra. Thêm một lần vi phạm nữa là mụ có quyền lấy đầu anh và dùng mũ trụ làm xô đựng rác. Từ giờ đến lúc đó, mụ chỉ có thể nắm chặt tay, hy vọng ngắm nhìn những dải ký ức kéo từ đầu anh sang đầu mụ.

Tất nhiên, mụ có thể giải quyết anh bất kỳ lúc nào mụ muốn, nhưng thế không đúng cách. Người ta nói gì về mụ phù thủy da xám xịt này cũng được, nhưng không ai được phép nói mụ không sống theo luật lệ. Hay một bộ quy tắc. Không có quy tắc thì thế giới sẽ ra sao đây? Hoàn toàn lộn xộn. Đơn giản vậy thôi.

Cho đến khi anh ta phá vỡ nguyên tắc, mụ vẫn sẽ ngồi đó, rút đi mọi thứ anh ta có – niềm vui, ký ức, nhân dạng – cho đến khi xong việc. Rồi thì: cắt một nhát. Có xô đựng rác.

Một giọng gào thét đau đớn ở đâu đó gần lối vào hang. Một trong các lính gác của mụ.

Rồi một tiếng thét.

Rồi một tiếng nữa.

Đêm nay sẽ thú vị lắm đây.

Mụ dám chắc đây là một gã khó chơi, từ tiếng ủng mạnh mẽ nện trên sàn hang ẩm ướt, báo trước anh đang lại gần. Khi những bước chân vang vọng lặng đi, một người đàn ông điển trai, vai rộng đứng bên kia hang, khuôn mặt cương nghị sáng lên dưới ánh đuốc tù mù. Máu chảy dài trên ngực áo giáp anh. Từ tận đầu kia căn phòng, mụ có thể ngửi thấy mùi chua từ bộ giáp – một loại chất ăn mòn khiến ma thuật khó lòng cuộn chảy trong mạch máu mụ như mụ muốn.

Quả thật, đây sẽ là một đêm thú vị.

Chàng hiệp sĩ cầm thanh cự kiếm trong tay, bước lên từng bậc đá tới chỗ mụ già đang ngồi.

Mụ mỉm cười, đợi anh vung kiếm lên và bổ thẳng xuống đầu mụ – nếu làm thế anh ta sẽ phải ngạc nhiên lắm đấy.

Thay vào đó, anh tra kiếm vào vỏ và ngồi xuống đất.

Không nói lời nào, anh nhìn thẳng vào mắt mụ. Mắt anh không rời đi dù chỉ chốc lát để nhìn sang người lính đang bị trói bên cạnh mụ.

Âm mưu gì đây? Anh ta đang đợi mụ lên tiếng trước sao?

Dễ thế lắm.

Nhưng, thế thì nhàm chán quá.

“Ngươi biết ta là ai chứ?” mụ hỏi.

“Bà sống dựa trên ký ức của những kẻ lạc đường và bị bỏ rơi. Lũ trẻ bảo bà già như chính cái hang ngươi trú ngụ. Bà là Thạch Bà,” anh tự tin nói.

“Ha! Đâu phải, ngươi biết mà, chúng gọi ta là Mụ Đá. Sợ ta trừng phạt ngươi nếu dùng cái tên đó hả? Hay định nịnh bợ gì ta?” mụ ho khan.

“Không,” anh đáp, “tôi chỉ nghĩ tên đó khá thô lỗ. Thật không lịch sự khi nói xấu người khác trong nhà họ.”

Mụ phù thủy gì cười khúc khích cho đến khi nhận ra anh không đùa.

“Còn ngươi?” mụ hỏi. “Ngươi được gọi là gì?”

“Garen Crownguard của Demacia.”

“Quy tắc như sau, Garen Crownguard của Demacia,” mụ nói. “Ngươi đến đây vì tên lính bị mất tích. Đúng không?”

Anh gật đầu.

“Ngươi định kết liễu cái mạng già này chứ?” mụ hỏi.

“Tôi không thể nói dối, tôi nghĩ rất có thể một trong hai ta sẽ chết, đúng thế,” anh đáp.

Mụ lại bật cười.

“Đang nóng lòng được nếm máu ta sao? Ngươi có thể thành công với bộ giáp đó.” Mụ kéo sợi thừng siết chặt cổ người lính thêm một chút. “Nhưng – nếu ngươi chĩa mũi kiếm vào ta trước khi chúng ta thỏa thuận xong, ta sẽ giật nó thật mạnh đến mức ngươi sẽ nghe tiếng cổ hắn gãy vang vọng trong đầu suốt phần đời còn lại đấy.”

Mụ dứ dứ sợi dây để nhấn mạnh thêm.

Garen vẫn nhìn chằm chằm vào mắt mụ.

“Vậy, quy tắc đây. Nếu ngươi có thể cho ta một ký ức ta thấy hay hơn mọi ký ức trong đầu gã này,” mụ nói, lắc lắc cái mũ trụ. “Ta sẽ lấy nó từ ngươi, và trao hắn cho ngươi.” Mụ nhìn kỹ mắt Garen xem có bất kỳ dấu hiệu ngờ vực nào không. “Nếu ngươi không thể, thì…” mụ lại siết chặt sợi dây. “Nếu ai trong hai người vi phạm thỏa thuận, người kia có quyền đòi bồi thường tùy ý. Chấp thuận không?”

Garen vẫn không rời mắt.

“Có,” anh nói.

“Giờ đến phiên ngươi trình bày. Mạng sống của tên lính này với ngươi như thế nào? Xin lỗi vì hơi thô lỗ - ta định gọi tên hắn cơ, nhưng ta quên mất rồi,” mụ nói.

“Tôi cũng không biết tên cậu ta. Cậu ta vừa mới gia nhập quân đoàn của tôi thôi,” Garen đáp.

Mụ nhăn mặt. Gã trẻ tuổi này rõ ràng không biết mình sắp dính vào chuyện gì.

“Ký ức của tôi,” anh nói, “khi còn nhỏ. Em gái tôi và tôi ngồi trên vai bác trong lúc ông hú hét như chó săn Noxus. Chúng tôi cười mấy tiếng liền. Một ký ức đẹp, không bị vấy bẩn bởi thứ sau này xảy ra cho ông, bởi bàn tay của những người như bà.”

Mụ phù thủy gãi gãi mắt.

“Ngươi thiếu tôn trọng ta đó,” mụ nói. “Ngươi nghĩ ký ức vui vẻ là thứ ta thích chắc.” Mụ chụp lấy đầu người lính, tận hưởng dòng ký ức đang chảy ra từ tâm trí anh ta. “Ta muốn… mọi thứ. Nỗi đau, rối loạn, giận dữ. Nó khiến ta trẻ trung hơn,” mụ bật cười, quét ngón tay qua gò má nhăn nheo.

“Vậy tôi cho bà nỗi buồn khi bác tôi mất,” Garen nói.

“Chưa đủ. Ngươi làm ta phát chán,” Thạch Bà nói, siết chặt thêm sợi thừng.

Garen đứng bật dậy, rút kiếm. Trái tim mụ phù thủy thót lên khi nghĩ đến việc sát hại chàng hiệp sĩ trẻ nóng nảy. Nhưng thay vì tấn công, anh quỳ một gối xuống, cúi đầu trước mặt mụ, và nhẹ nhàng đặt mũi kiếm dưới chân mụ.

“Tìm kiếm trong tâm trí tôi đi,” anh nói. “Lấy mọi thứ bà muốn. Tôi còn trẻ, nhưng đã thấy nhiều điều, và đã sống một đời giàu sang mà bà có thể thấy thỏa lòng. Nếu bà định lấy nhiều hơn, tôi sẽ xuyên thanh kiếm này qua bà, nhưng bất kỳ ký ức đơn lẻ nào cũng tùy bà định đoạt.”

Mụ không thể không bật cười. Kiêu ngạo làm sao! Anh ta nghĩ chỉ một ký ức là có sức nặng hơn cả cuộc đời bà vừa hấp thụ từ đồng đội của anh ta sao?

Sự can đảm – hoặc ngu dốt – của anh ta là chắc chắn. Đáng kính trọng đấy.

Mụ liếm môi, vươn người ra trước và đặt tay lên đầu anh. Mụ nhắm mắt, tách bỏ từng lớp tâm trí.

Mụ thấy chiến thắng trong trận Đá Trắng. Mụ nếm vị thịt nướng trong tiệc cưới viên phụ tá. Mụ cảm thấy giọt lệ lăn dài khi anh ôm một đồng đội đã hy sinh trên chiến trường Brashmore.

Rồi mụ thấy em gái anh.

Mụ cảm thấy tình cảm sâu đậm, trộn lẫn với… thứ gì đó. Sợ hãi? Ghê tởm? Khó chịu?

Mụ đào sâu hơn vào ký ức, đến tận tiềm thức. Những ngón tay của mụ vạch qua suy nghĩ, gạt sang bên mọi thứ không liên quan đến cô gái tóc vàng có nụ cười rạng rỡ. Bộ giáp anh mang khiến công đoạn tìm kiếm khó khăn hơn nhiều, nhưng mụ vẫn tiếp tục cho đến khi…

Thời thơ ấu. Cả hai đang bày trò với đám hình nhân đồ chơi. Chiến binh của anh lao vào pháp sư của cô, sẵn sàng tàn sát. Cô bảo anh thế không công bằng; họ có ma thuật, nên trận chiến phải ngang tài ngang sức. Anh bật cười hất văng đống pháp sư đất sét đi bằng những chiến binh làm từ kim loại. Tức giận, cô gái hét và bất chợt bắn ra tia sáng từ đầu ngón tay, và anh lóa mắt, bối rối, sợ hãi. Cô bị mẹ đưa đi, nhưng trước khi rời phòng, cô quỳ xuống và bảo anh không nhìn thấy thứ anh tưởng đã thấy đâu. Đó không phải sự thật – chỉ là một trò chơi. Cậu bé gật đầu. Chỉ là một trò chơi. Em gái anh không phải pháp sư. Không thể nào. Anh chôn sâu ký ức đó hết mức có thể.

Duỗi thẳng ngón tay, mụ tìm kiếm thêm nhiều ký ức tương tự rải rác khắp thời thơ ấu, mỗi cái đều kết thúc bằng một luồng sáng chói lóa. Chôn sâu. Hòa trộn của tình yêu, sợ hãi, chối bỏ, giận dữ, phản bội, và bảo vệ.

Chàng hiệp sĩ đã đúng – những ký ức thật đẹp. Tuyệt vời hơn bất kỳ thứ gì gã đồng đội của anh đem lại.

Mụ mỉm cười. Chàng hiệp sĩ thật khôn ngoan khi đặt mũi kiếm lên bụng mụ, nhưng chưa đủ. Một khi mụ lấy đi một ký ức, anh ta sẽ quên mất anh từng sở hữu nó – mụ có thể lấy bất kỳ thứ gì.

Mở rộng bàn tay, mụ chọn lọc từng ký ức, tìm kiếm mọi thứ liên quan đến cô gái ánh sáng. Mụ gom góp mọi thứ lấy được trước khi rút khỏi tâm trí anh.

“Rồi,” mụ mở mắt ra nói. “Được rồi đó.” Mụ chỉ tay về phía lối ra.

“Giao dịch thành công. Một ký ức đổi một mạng. Lấy tên kia và đi ngay đi.”

Garen đứng lên, lại gần chỗ người lính. Anh cúi xuống, đỡ anh ta dậy, và bắt đầu đi giật lùi ra khỏi hang, mắt vẫn không rời mụ.

Lạ thật. Anh ta lo mụ sẽ phá vỡ giao kèo chắc. Chàng trai tội nghiệp không nhận ra mụ đã làm thế rồi.

Chàng kị sĩ ngừng lại.

Anh đặt người đồng đội xuống đất, lao tới, mắt vẫn khóa chặt vào mụ.

Mụ run lên trước đòn tấn công bất ngờ đó. Anh ta quá to lớn, quá chậm chạp để giương kiếm trước khi mụ nhảy bổ xuống. Đầu ngón tay mụ tỏa ra năng lượng hắc ám, khao khát được ngấu nghiến thêm tâm trí anh, nhưng mắt mụ cũng không thể tách rời mắt anh. Trong đó, mụ thấy nhiều năm ký ức ngon lành để tận hưởng, đến khi chẳng còn gì…

Mụ cảm thấy có gì lạnh lẽo trong cơ thể. Thứ gì đó bằng kim loại. Mùi chua của bộ giáp nồng nặc, quyện chặt quanh cổ mụ.

Mụ phù thủy nhìn xuống để thấy thanh kiếm của Garen cắm ngập trong lồng ngực. Máu đỏ thẫm ứa ra từ vết thương, nhỏ xuống giáp tay của chàng kị sĩ khi anh nhìn thẳng vào đôi mắt đang mờ dần của mụ.

Anh nhanh hơn mụ tưởng.

“Tại sao?” mụ cố nói, nhưng chỉ ho ra một nhúm máu đen.

“Bà nói dối,” anh trả lời.

Mụ phù thủy mỉm cười. “Sao ngươi biết?”

“Tôi thấy… nhẹ nhõm. Không còn gánh nặng,” Garen đáp.

Anh chớp mắt.

“Thế không đúng. Trả chúng lại đây.”

Mụ nghĩ trong thoáng chốc khi máu trộn với bùn trên nền hang lạnh.

Ngón tay mụ tê dại khi đặt lên đầu Garen, đẩy những ký ức về lại chốn cũ. Anh nghiến răng đau đớn, và khi mở mắt, mụ có thể nhìn ra từ sự mệt mỏi trong đó rằng anh đã có mọi thứ anh muốn. Đồ ngốc khốn khổ.

“Sao ngươi còn phải trao đổi?” mụ hỏi. “Ngươi mạnh hơn ta tưởng. Mạnh hơn nhiều. Có sợi dây trói đó hay không ngươi cũng thừa sức cắt ta thành trăm mảnh trước khi ta kịp nhúc nhích một ngón tay. Sao còn phải để ta xâm nhập tâm trí?”

“Đổ máu trong nhà người là mà không cho họ cơ hội là… bất lịch sự.”

Mụ phù thủy phì cười.

“Quy tắc Demacia hả?”

“Quy tắc cá nhân thôi,” Garen nói, và rút kiếm ra. Máu tuôn trào khỏi vết thương mở rộng và mụ gục xuống.

Anh không nhìn mụ thêm lần nào trong lúc đỡ người lính dậy và bắt đầu chuyến đi dài về Demacia.

Không có quy tắc, anh tự nhủ, thế giới này sẽ ra sao?

 - Tướng | 1733