Jayce thumbnail

Jayce

Người Bảo Hộ Mai Sau Vị trí: Đấu sĩ, Phụ: Xạ thủ
Giá: RP: 99IP: 6300
Sát thương: 53.88 (+3.5 mỗi cấp) Máu: 661.2 (+90 mỗi cấp) Năng lượng:394.2 (+37 mỗi cấp) Giáp: 25.88 (+3.5 mỗi cấp) Kháng phép: 30 (+0 mỗi cấp) Tốc độ đánh: 0 (+3% mỗi cấp) Tốc độ di chuyển: 335 Tầm đánh:tùy chọn

      08/05/2018

Kĩ năng

Nội tại: Tụ điện Hextech

Jayce nhận thêm 40 tốc độ di chuyển trong 1.25 giây mỗi khi sử dụng Chuyển Hóa (Chuyển từ Búa Thủy Ngân sang Pháo Thủy Ngân và ngược lại).

Q: Chỉ thiên / Cầu sấmTiêu hao: 40/45/50/55/60 (55/60/65/70/75) năng lượngHồi chiêu: 16/14/12/10/8 (8) giâyPhạm vi: 600 (1050 - 1470 nếu đi qua Cổng Tăng Tốc)

Chỉ thiên: Jayce phóng tới gây 20/65/110/155/200 (+100% sát thương vật lý cộng thêm) sát thương vật lý lên kẻ địch, đồng thời làm chậm tốc độ di chuyển của nạn nhân đi 30/35/40/45/50 trong 2 giây.

Cầu sấm: Jayce bắn ra 1 quả Cầu Sấm phát nổ khi trúng kẻ địch hoặc khi đã hết tầm bay, gây 60/115/170/225/280 (+120% sát thương vật lý cộng thêm) sát thương vật lý lên tất cả các nạn nhân trong phạm vi vụ nổ.

Nếu Cầu Sấm được bắn qua Cổng Tăng Tốc thì tầm ảnh hưởng, tốc độ bay và sát thương được tăng thêm 40%, lên đến 84/161/238/315/392 (+168% sát thương vật lý cộng thêm) sát thương vật lý.

W: Sấm chóp rền vang / Tích tụTiêu hao: 40 năng lượngHồi chiêu: 10 (13/11/9/7/5) giâyPhạm vi: 285 (0)

Sấm chớp rền vang:

Nội tại: Jayce nhận 6/8/10/12/14 năng lượng mỗi đòn đánh ở Dạng Búa.

Kích hoạt: Jayce được bao bọc bởi 1 trường điện từ, gây 25/42.5/60/77.5/95 (+25% sức mạnh phép thuật) sát thương phép mỗi giây lên những kẻ địch cạnh bên trong vòng 4 giây.

Tích tụ: Jayce nhận tốc độ đánh tối đa (2.5 đòn đánh mỗi giây) trong 3 đòn đánh tiếp theo, 3 đòn đánh này gây 70/80/90/100/110% sát thương vật lý của anh ta.

E: Lôi phạt / Cổng tăng tốcTiêu hao: 40/50/60/70/80 (50) năng lượngHồi chiêu: 14/13/12/11/10 (16) giâyPhạm vi: 240 (650)

Lôi phạt: Jayce gây 8/11/14/17/20% máu tối đa của nạn nhân (+100 sát thương vật lý cộng thêm) sát thương phép lên mục tiêu, đồng thời hất nạn nhân lùi lại 1 cự ly ngắn. Gây tối đa 200/300/400/500/600 sát thương phép lên quái.

Cổng tăng tốc: Jayce tạo ra 1 Cổng Tăng Tốc tồn tại trong 4 giây giúp tăng 30/35/40/45/50% tốc độ di chuyển của bản thân anh và các đồng minh khi bước qua trong 3 giây, tốc độ cộng thêm này giảm dần theo thời gian.

Nếu Cầu Sấm được bắn qua Cổng Tăng Tốc thì tầm ảnh hưởng, tốc độ bay và sát thương gây ra đều được tăng thêm.

R: Pháo thủy ngân / Búa thủy ngânTiêu hao: không mất gìHồi chiêu: 6 giây

Pháo thủy ngân: Chuyển hóa từ Búa Thủy Ngân thành Pháo Thủy Ngân (Ultimate có từ level 1), Jayce nhận dàn kỹ năng mới: Cầu Sấm (Q), Tích Tụ (W) và Cổng Tăng Tốc (E), đồng thời tăng thêm 375 tầm đánh (lên đến 500 tầm đánh). Đòn đánh đầu tiên ở Dạng Pháo sau khi Chuyển Hóa sẽ làm giảm 10/15/20/25% giáp và kháng phép của các nạn nhân trong 5 giây.

Búa thủy ngân: Tương tự như Pháo Thủy Ngân, ở chế độ Búa Thủy Ngân Jayce trở thành tướng cận chiến, nhận thêm 5/15/25/35 giáp và kháng phép. Đòn đánh đầu tiên ở Dạng Búa sai khi Chuyển Hóa gây thêm 20/60/100/140 (+40% sức mạnh phép thuật) sát thương phép.

Truyền thuyết về Jayce

“Chọn đánh với ta là điều ngu ngốc nhất ngươi làm hôm nay – nói thế đủ biết rồi.” ~ Jayce
ayce là một nhà phát minh tài năng dành cả đời phòng hộ Piltover và theo đuổi không ngừng nghỉ sự tiến bộ. Cầm cây búa biến hình Hextech trên tay, Jayce dùng sức mạnh, lòng can đảm, và trí tuệ vượt trội để bảo vệ quê nhà. Dù nổi danh khắp thành phố như một anh hùng, nhưng anh chẳng quan tâm lắm. Trái tim của Jayce luôn đặt đúng chỗ, và ngay cả những người ghen tị với tài năng thiên bẩm của anh cũng phải biết ơn anh đã bảo vệ Thành Phố Tân Tiến.

Tiểu sử về Jayce

Jayce là một nhà phát minh tài năng dành cả đời phòng hộ Piltover và theo đuổi không ngừng nghỉ sự tiến bộ. Cầm cây búa biến hình Hextech trên tay, Jayce dùng sức mạnh, lòng can đảm, và trí tuệ vượt trội để bảo vệ quê nhà. Dù nổi danh khắp thành phố như một anh hùng, nhưng anh chẳng quan tâm lắm. Trái tim của Jayce luôn đặt đúng chỗ, và ngay cả những người ghen tị với tài năng thiên bẩm của anh cũng phải biết ơn anh đã bảo vệ Thành Phố Tân Tiến.

Sinh ra tại Piltover, Jayce được nuôi dạy để tin vào những nguyên tắc đã làm thành phố trở nên vĩ đại: Phát minh. Khám phá. Không đến Zaun nếu có thể. Với khả năng thấu suốt máy móc, Jayce được vinh danh là tập sự trẻ tuổi nhất từng được Nhà Giopara – một trong những gia tộc hùng mạnh nhất Piltover – tuyển mộ. Chẳng ngạc nhiên gì, Jayce nhận đề nghị đó, và dành phần lớn những năm đầu xây dựng các thiết bị Hextech tiềm năng cũng như thiết kế các công cụ đa hình cho các lớp nghề ở Piltover: một cái cờ lê có thể biến thành xà beng, cuốc chim có thể biến thành xẻng, búa có thể biến thành một chùm tia tàn phá, nếu có đủ nguồn năng lượng. Mọi thứ Jayce chạm vào đều khiến những người đương thời thấy hổ thẹn.

Mọi thứ đều dễ dàng với Jayce, anh không thể hiểu được vì sao những người kia gặp rắc rối đến vậy với, theo anh, những khái niệm đơn giản. Do đó, gần như mọi người làm việc cùng Jayce đều thấy anh kiêu ngạo, thiếu tin tưởng, và không sẵn lòng chậm bước lại giúp đỡ đồng nghiệp. Thời gian dần trôi, khách hàng của anh ít dần, trong lúc đó, có sự rạn nứt xuất hiện giữa phong thái lịch thiệp và quyến rũ của Jayce.

Chỉ một người có thể sáng ngang với trí tuệ của Jayce, đồng thời duy trì sự thờ ơ trước thái độ cao ngạo của anh.

Tên người đó là Viktor.

Hai người gặp nhau trong một bữa tiệc Ngày Tiến Bộ, và ngay lập tức chia sẻ sự khó chịu khi phải ở đó. Không lâu sau, họ bắt đầu cộng tác. Viktor mở rộng chân trời trí tuệ của Jayce và thách thức nhiều giả định của anh. Trong lúc Jayce tìm cách cải thiện nhân tính thông qua công nghệ đa dạng, Viktor lại tìm cách giải quyết các vấn đề của bản chất con người, chẳng hạn như hao mòn thể chất hay định kiến phi logic. Họ liên tục tranh luận cùng nhau, nhưng cuộc xung đột không bao giờ trở nên quá mức – dù phương pháp khác biệt, hai người đều biết mục tiêu cuối cùng của họ là như nhau. Hơn thế, họ biết điều gì khiến cả hai bị đồng nghiệp tẩy chay: suy nghĩ không theo quy ước của Viktor, và sự thô lỗ của Jayce.

Cùng nhau, Jayce và Viktor phát minh ra bộ giáp cơ khí cho thợ cảng Piltover – một thứ đủ sức tăng cường sức mạnh của người sử dụng, nhưng cũng đủ nhẹ để họ không chìm nghỉm khi rơi khỏi tàu. Tuy nhiên, cả hai rơi vào ngõ cụt khi Viktor thiết kế phiên bản mới với hóa-kỹ có thể tăng mười lần sức mạnh của người sử dụng, nhưng cũng ngăn họ mệt mỏi, hoảng lạn, hay bất tuân lệnh cấp trên. Viktor coi đây là một tính năng tuyệt vời để giảm bớt tần suất tai nạn lao động, nhưng Jayce thấy trói buộc ý chí của nó là đạo đức. Cả hai suýt nữa đã gây lộn, và cuối cùng, sau khi Jayce cảnh bóa cho học viện về phát minh của Viktor, Viktor bị tước mọi danh dự và tẩy chay khỏi cộng đồng khoa học Piltover.

Viktor là người gần nhất Jayce có thể gọi là bạn. Quẫn trí khi tình bạn tan vỡ, Jayce quay lại làm việc một mình. Anh càng xa cách hơn. Khách hàng càng ít đi.

Trong lúc Jayce cô độc nghiên cứu, đội thám hiểm Nhà Giopara tìm ra một tinh thể lam nguyên chất sâu trong sa mạc Shurima. Jayce tình nguyện thử nghiệm (đặc biệt là khi nói các học giả khác của gia tộc sẽ không đủ thông minh để rút ra bất kỳ thứ gì từ đó), nhưng Nhà Giopara giao nó cho các học giả hòa nhã hơn để trừng phạt thói ăn nói không giữ ý của anh. Sau nhiều tháng, các học giả thống nhất: viên tinh thể vô giá trị. Một đống đá đã bị rút hết sức mạnh. Viên tộc trưởng thất vọng cuối cùng cũng giao nó cho Jayce, cho rằng ngay cả anh, với trí tuệ siêu phàm, cũng không thể tìm hiểu gì từ đó.

Có gì đó trong khối tinh thể kêu gọi Jayce. Không, còn hơn thế - nó hát với anh. Anh không thể giải thích, nhưng anh biết viên ngọc Shurima nắm giữ bí ẩn chưa được khám phá.

Anh dành nhiều tháng chạy đủ bài kiểm tra trên khối tinh thể. Cho vào máy ly tâm, thiêu ở nhiệt độ cao, đóng băng; anh thử nghiệm, quan sát, đặt giả thuyết và cặm cụi nghiên cứu. Jayce không quen phải làm việc vất vả: khối tinh thể là thứ đầu tiên kháng cự được học thức mênh mông của anh. Lần đầu tiên, anh nhận ra những người bên cạnh cảm thấy sao khi cố gắng giải quyết một vấn đề, chỉ để va phải những giới hạn của chính mình. Thật bực bội. Thật bất công.

Chắc còn tệ hơn rất, rất nhiều nếu bạn làm cùng một nhà phát minh kiêu căng gạt đi mọi nỗ lực của bạn.

Jayce nhận ra dù mình có không tin tưởng đồng nghiệp thế nào, không ai trong họ từ bỏ. Không ai ngừng tìm kiếm những thứ đã tạo nên Piltover: Tiến bộ. Khám phá. Nếu họ đã không làm thế, thì anh cũng không.

Và có thể anh sẽ cố tử tế hơn.

Có thể.

Jayce tiếp cận vấn đề từ một góc hoàn toàn khác. Thay vì cố thử nghiệm toàn bộ khối tinh thể, sao anh không thử với một mảnh nhỏ hơn? Jayce khoét một phần khối tinh thể và ngâm nó trong hợp kim lỏng. Khi cho dòng điện chạy qua đó, Jayce suýt thủng màng nhĩ vì tiếng nổ phát ra từ mảnh vỡ. Nhiệt tỏa ra, và trong chớp sáng, nó rực rỡ đến mức khiến anh gần như mù. Nó thật khó lường. Nó có thể nguy hiểm. Nhưng nó là tiến bộ. Jayce không thể ngăn được nụ cười nở trên môi khi anh làm việc thâu đêm suốt sáng.

Ngày hôm sau, Jayce ngạc nhiên khi thấy người bạn cũ Viktor đứng trước ngưỡng cửa. Nhận ra sức mạnh kinh hoàng của mảnh tinh thể, Viktor đưa ra một đề nghị đơn giản.

Sau khi bị trục xuất khỏi cộng đồng, Viktor bắt đầu thực hiện một dự án bí mật ở Zaun. Hắn cuối cùng cũng đạt được ước mơ – xóa nhòa mọi bệnh tật, đói khổ, thù ghét. Nếu Jayce tham gia cùng, cả hai có thể làm được nhiều hơn bất kỳ ai ở Piltover hay Zaun: họ sẽ cứu nhân loại khỏi chính nó.

Jayce đã nghe đoạn độc thoại đó từ Viktor trước đây. Anh không thích đoạn nó sẽ dẫn tới.

Viktor bảo Jayce hắn chỉ cần một thứ cho Tiến Hóa Huy Hoàng – một nguồn năng lượng cỡ khối tinh thể của Jayce. Jayce từ chối, bảo Viktor rằng thứ hắn thực sự cần là một kim chỉ nam về đạo đức. Viktor, người từ lâu đã mệt mỏi vì sự thô lỗ của Jayce, nhảy xổ vào anh, giật lấy khối tinh thể và đánh anh bất tỉnh. Nhiều giờ sau, khi Jayce tỉnh lại, anh nhận ra khối tinh thể đã bị Viktor lấy đi, nhưng mảnh vỡ kia vẫn không bị hắn chú ý hay quan tâm tới.

Dù Viktor đang dự định gì, hắn cũng chỉ làm đến mức này nếu đã gần hoàn thiện. Anh không biết nội dung của Tiến Hóa Huy Hoàng, nhưng chắc chắn nó chẳng tôn trọng ý chí tự do của kẻ khác đâu. Không để lỡ một giây, Jayce lấy mảnh vỡ và gắn nó vào cây búa biến hình khổng lồ - một phát minh hủy diệt từng bị anh bỏ xó nhiều năm trước vì thiếu nguồn năng lượng đủ mạnh.

Không biết Viktor đem khối tinh thể đi đâu, nhưng anh có thể cảm thấy cây búa Hextech rung động, dẫn anh xuống, hướng tới thành phố ngầm Zaun.

Mảnh vỡ, háo hức được hợp nhất với khối tinh thể, dẫn Jayce tới một nhà kho sâu trong khu Hầm Thấp. Bên trong tòa nhà, anh thấy một chuyện thật kinh khủng. Hàng tá thi thể nằm đó, bên cạnh là một đạo quân chiến binh kim loại bất động, đang chờ đợi khối tinh thể dập dờn.

Đây là bước đầu trong Tiến Hóa Huy Hoàng của Viktor.

Jayce mất dần tự tin khi sải bước lại gần Viktor. Anh và hắn luôn không bằng mặt, nhưng chuyện này hoàn toàn khác. Lần đầu tiên, Jayce nghĩ mình có thể ra tay với ông bạn cũ.

Anh gọi Viktor, chỉ vào đội quân người máy đang đứng đó. Jayce bảo hắn nhìn quanh xem hắn đang làm gì. Dù có ra sao – thứ Tiến Hóa này – không phải là sự tiến bộ. Thậm chí, trước sự ngạc nhiên của Viktor, anh xin lỗi hắn vì đã hành động như một gã khốn.

Viktor thở dài. Hắn chỉ đáp lại bằng hai từ: “Hạ hắn.”

Đám người máy lao vào Jayce, thoát khỏi đám dây nhợ kết nối chúng với khối tinh thể và đem đến cho Jayce một cảm xúc mới: hoảng loạn. Anh nắm chặt cây búa, nhận ra mình chưa từng thực sự sử dụng nó. Khi con người máy đầu tiên vào tầm, anh vung hết mức có thể, cảm thấy năng lượng của mảnh vỡ trào qua cơ bắp, tăng tốc chuyển động của cây búa đến khi Jayce lo lắng nó sẽ bay khỏi tay anh mất.

Nó đập vào bọn người máy, nổ tung thành một trận mưa kim loại. Mặc cho đồng đội bị tiêu hủy, những con khác vẫn không ngừng lao vào Jayce, cố gắng đánh anh bất tỉnh.

Jayce phân tích đội hình của làn sóng máy móc đang lao đến và cố gắng tính toán nhanh cách hạ gục số lượng lớn nhất có thể với số lần vung búa ít nhất. Thật vô nghĩa; chúng áp sát trước cả khi anh kịp vung một lần. Khi gục xuống đất dưới một cơn bão đánh đập, Jayce thấy Viktor nhìn mình, không phải đắc thắng, mà là buồn bã. Hắn đã thông minh hơn Jayce và đảm bảo tương lai nhân loại, nhưng hắn biết tương lai đó có cái giá của nó: hắn không thể để bạn mình sống sót. Jayce biến mất dưới một biển cánh tay kim loại vung vít.

Đó là khi Jayce, lần đầu tiên trong đời, quyết định ngừng suy nghĩ và chỉ đập phá mà thôi.

Không còn quan tâm đến sự an toàn của chính mình, Jayce dùng từng phân sức mạnh cuối cùng để thoát khỏi đám người máy của Viktor. Anh nhào tới khối tinh thể đang phát sáng, và đập nó với tất cả sức mạnh Hextech cường hóa cây búa của anh tích tục được, đập tan vật thể huyền bí ấy.

Viktor kêu lên kinh hoàng khi khối tinh thể tan thành mảnh vụn, làn sóng chấn động đẩy lui tất cả trong lúc đội quân người máy gục xuống không còn sức sống trên sàn. Nền móng của căn nhà kho rung chuyển, và Jayce tìm cách thoát được ngay trước khi tòa nhà sụp xuống.

Thi thể Viktor không bao giờ được tìm thấy.

Khi trở về Piltover, Jayce thông báo cho tộc trưởng về kế hoạch đáng sợ của Viktor. Rất nhanh, Jayce thấy mình trở thành chủ đề tranh cãi ở cả Zaun và Piltover. Được hoan nghênh vì hành động quyết đoán trong lúc khủng hoảng, Jayce trở thành hình tượng được yêu mến (ít nhất là với những ai chưa gặp anh), được đặt biệt danh: Người Bảo Hộ Mai Sau.

Jayce ít quan tâm đến sự ngưỡng mộ của cư dân Piltover, nhưng khắc ghi biệt danh ấy. Anh biết Viktor vẫn ngoài đó, âm mưu báo thù. Một ngày – có lẽ sẽ sớm thôi – một loạt rắc rối sẽ hướng tới Piltover.

Và Jayce sẽ ở đó chờ đợi.

Truyện ngắn về Jayce - Sửa chửa mau lẹ

Kẻ ngốc nào cũng dự đoán được sẽ có lúc Viktor đánh trả. Ai không phải kẻ ngốc sẽ dự đoán chính xác thời gian để cố gắng phản công.

Jayce không phải kẻ ngốc.

Anh đứng trong xưởng, tắm mình dưới ánh nắng của giếng trời, bao quanh là hàng tá đồ tạo tác do chính tay làm ra. Ủng làm việc có thể bám trên mọi bề mặt. Ba-lô có tay khớp luôn giữ công cụ nằm trong tầm với.

Tuy nhiên, quan trọng hơn tất cả phát minh này là thứ vũ khí Jayce đang cầm. Được một mảnh tinh thể Shurima cấp năng lượng, cây búa biến hình Hextech của anh đã nổi danh khắp Piltover, nhưng anh đang thảy nó từ tay này sang tay kia như thể chỉ là một công cụ tầm thường trong xưởng.

Ba tiếng gõ đanh thép vọng ra từ cửa.

Chúng đang ở đây.

Jayce chuẩn bị cho chuyện này từ lâu. Anh đã tiến hành thử nghiệm với những cỗ máy tự động bị bỏ lại của Viktor. Anh đã cắt đứt mọi liên lạc cơ học. Bất kỳ giây nào, chúng cũng có thể phá tung cửa trước và giật lấy cây búa Hextech của anh. Sau đó, chúng sẽ thử làm điều tương tự với cái đầu của anh luôn. “Thử” là một từ khá thực tế đấy.

Anh bật công tắc trên tay cầm búa. Với một tiếng xì xì đầy sinh lực, phần đầu tuyệt tác của Jayce biến đổi thành khẩu pháo Hextech.

Anh nhắm kỹ.

Đứng vững trên mặt đất.

Chờ đợi cánh cửa mở ra. Ngón tay xiết chặt trên cò súng.

Chút nữa thì anh thổi bay một cô bé bảy tuổi rồi.

Cô bé nhỏ nhắn, tóc vàng và thật đáng yêu với bất kỳ ai không phải Jayce. Cô đẩy cửa mở và ngập ngừng bước vào. Mái tóc đuôi ngựa lắc lư khi cô lại gần Jayce. Cô cúi đầu, tránh ánh mắt anh. Anh có hai giả thuyết về lý do cô từ chối chạm mắt: cô bị ấn tượng mạnh trước sự hiện diện của một người nổi tiếng, hoặc cô làm cho Viktor và chuẩn bị ném hóa-bom vào anh. Gò má đỏ ửng chỉ ra khả năng đầu tiên là cao hơn.

“Chú lính của em bị hỏng,” cô nói, đưa ra một kỵ sĩ kim loại đi khập khiễng, tay bị bẻ ra sau theo một góc kỳ quặc.

Jayce không cử động.

“Vui lòng rời đi không nhóc có thể chết đấy.”

Đứa trẻ nhìn anh chăm chăm.

“Thêm nữa, ta không sửa búp bê. Tìm ai rảnh rỗi hơn ấy.”

Nước mắt bắt đầu ngân ngấn trong mắt cô bé.

“Em không có tiền đến gặp tạo tác gia, và m-,” cô sụt sịt, “mẹ làm cậu ấy cho em trước khi bà qua đời, và…”

Jayce nhướng mày, chớp mắt lần đầu tiên suốt một lúc lâu.

“Nếu nó quý giá đến thế với nhóc, sao nhóc làm hỏng nó?”

“Em không cố ý! Em mang cậu ấy đến lễ hội Ngày Tiến Bộ, có người va vào em làm em đánh rơi cậu ấy, em biết mình nên để cậu ấy ở nhà…”

“Đúng, nhóc nên thế. Ngốc thật đấy.”

Cô bé mở miệng định nói, nhưng ngừng lại. Jayce đã thấy loại phản ứng này trước đây. Phần lớn những người anh gặp đều có nghe chuyện về cây búa huyền thoại và sự anh hùng của anh. Họ mong đợi một vĩ nhân. Họ mong đợi sự nhún nhường. Họ mong đợi anh không phải một gã khốn tồi tệ. Không tránh khỏi, Jayce làm họ thất vọng.

“Anh bị sao vậy?” cô hỏi.

“Tính ta là thế đấy, ta đã nói rồi mà,” anh đáp lại không chút do dự.

Đứa trẻ nhíu mày. Cô giơ con búp bê hỏng ra trước mặt anh.

“Sửa cậu ấy đi. Làm ơn.”

“Nhóc sẽ lại làm hỏng nó thôi.”

“Không đời nào!”

“Nghe này,” anh nói. “Cô bé. Ta rất bận, và…”

Có thứ gì đó vụt qua giếng trời, thoáng để lại bóng trên đầu hai người. Ai khác sẽ cho rằng đó chẳng là gì hơn một con chim cắt. Jayce biết rõ hơn. Một nụ cười gượng nở trên mặt anh khi anh kéo cô bé về phía băng ghế làm việc.

“Chuyện là,” anh nói, “máy móc rất đơn giản.”

Anh nhấc lên một miếng đồng mỏng to tướng và bắt đầu gõ từng cú mạnh mẽ vào bốn góc. “Chúng được làm từ những phần riêng biệt. Chúng kết hợp và tái kết hợp theo những cách rõ ràng và dễ đoán.” Anh tiếp tục nện xuống mảnh đồng đến khi nó biến thành một mái vòm trơn nhẵn.

“Con người phức tạp hơn. Họ có cảm xúc, họ khó đoán, và – trong hầu hết trường hợp – họ không thông minh bằng ta,” anh nói, khoan một cái lỗ trên đỉnh mái vòm. “Như thường lệ, đó là một vấn đề. Nhưng đôi khi, sự ngu ngốc của họ lại có lợi cho ta.”

“Vẫn là về con búp bê, hay…”

“Đôi khi, họ quá tự ti vì thấp kém – quá tuyệt vọng để báo thù – đến nỗi phạm sai lầm ngớ ngẩn.” Anh chụp lấy một que đồng sáng bóng, và xuyên nó vào trung tâm mái vòm.

“Đôi khi người ta không thể bảo vệ tài sản quý giá nhất của họ,” anh nói, hất hàm về phía chú lính thiếc của cô bé trước giơ cao cái ô kim loại vừa làm ra. “Và đôi khi, thế nghĩa là thay vì tấn công xưởng của ta qua cửa trước, họ lại cố…”

Anh nhìn lên, “…thử cách kịch tính hơn.”

Anh đưa cho cô bé cây dù, cô phải dùng hết sức mạnh mới giương nó lên được.

“Giữ lấy. Đừng di chuyển.”

Cô mở miệng định trả lời, nhưng há hốc ra kinh ngạc khi giếng trời vỡ tàn trên đầu. Kính trút lên cái ô như mưa trong lúc nửa tá người nhảy xuống sàn. Ống hóa chất màu lục sáng thòi ra từ cổ chúng, nối với tứ chi. Mắt chúng không chút sức sống, khuôn mặt không chút biểu cảm. Chắc chắn là người của Viktor rồi: lũ say xỉn ở Hầm Thấp Zaun bị Viktor nhồi đầy thuốc ảo giác và tẩy não. Đám côn đồ bị hóa chất hủy hoại sẽ đi theo Viktor mọi lúc mọi nơi dù chúng muốn hay không. Jayce trông đợi đám người máy tự động cơ, nhưng chắc Viktor không thể đưa quá nhiều tên vào Piltover mà không bị nhận ra. Tất nhiên, bầy hóa-nô cũng nguy hiểm không kém. Chúng nhắm vào Jayce và cô bé.

Trước khi chúng chạm được đến họ, khẩu pháo Hextech của Jayce đã bắn ra một luồng điện năng. Một quả cầu sấm Hextech vọt ra và phát nổ giữa đám. Bọn hóa-nô bị hất đâm sầm vào bốn bức tường của xưởng.

“Quá nhiều yếu tố bất ngờ nhỉ, Vikto…”

Một cỗ máy khổng lồ nhảy xuống giữa đống hóa-nô đang bất tỉnh. Trông nó, Jayce nghĩ, như sự lai tạp giữa một con nhân ngưu và một tòa nhà đang cực kỳ giận dữ.

“Coi chừng,” cô bé hét lên.

Jayce đảo mắt. “Ta đang coi chừng nó đây. Đừng hoảng loạn nữa. Ta biết rõ tình hình… ái!” anh nói, bị ngắt lời khi con quái thú kim loại đâm sầm vào ngực.

Con quái hất Jayce bay ra sau. Anh hạ cánh trên một xe đẩy, lưng kêu rắc rắc vì chấn động.

Anh rên rỉ gượng đứng dậy, con quái lại lao vào lần nữa.

“Đây là lần cuối ngươi chạm được vào ta,” anh nói.

Jayce vung thứ vũ khí Hextech mạnh nhất có thể, biến đổi nó về dạng búa giữa chừng. Con nhân ngưu hạ đầu xuống để húc lần nữa, ngu ngốc bỏ qua vòng cung đầy đe dọa kia.

Cây búa trúng mục tiêu với một âm thanh nát vụn. Con nhân ngưu thụt hẳn đầu vào trong cổ, đổ gục xuống sàn. Một đám mây hơn nước xì ra khỏi vỏ.

Jayce thu búa lại, sẵn sàng tấn công lần nữa. Anh nhìn giếng trời. Vài phút trôi qua. Rất nhanh, anh thấy hài lòng vì cuộc tấn công đã kết thúc.

Anh cố lê bước lại chỗ băng ghế làm việc, chỉ để cơn đau nhân đôi đến nỗi phải ôm bụng. Cô bé chạy đến bên anh.

“Vẫn đau ở chỗ hắn tông vào anh ạ?”

“Hiển nhiên.”

“Thế đáng ra anh không nên để hắn làm thế,” cô nói. “Ngốc thật đấy.”

Anh nhướng mày nhìn đứa trẻ. Mắt cô mở to, không chắc mình có đi quá giới hạn không. Một nụ cười chậm rãi nở trên mặt anh.

“Tên nhóc là gì?”

“Amaranthine.”

Jayce ngồi trên băng ghế làm việc và cầm tua vít lên.

“Đưa ta con búp bê, Amaranthine,” anh nói.

Cô bé cười toe toét. “Anh có thể sửa cậu ấy?”

Jayce cười điệu.

“Chẳng có gì ta không sửa được cả.”

 - Tướng | 2974