Karthus thumbnail

Karthus

Tiếng Ru Tử Thần Vị trí: Pháp sư
Giá: RP: 79IP: 3150
Sát thương: 48.91 (+3.25 mỗi cấp) Máu: 591 (+75 mỗi cấp) Năng lượng:433.48 (+61 mỗi cấp) Giáp: 24.38 (+3.5 mỗi cấp) Kháng phép: 30 (+0 mỗi cấp) Tốc độ đánh: 0 (+2.11% mỗi cấp) Tốc độ di chuyển: 335 Tầm đánh:đánh xa

      10/05/2018

Kĩ năng

Nội tại: Vong hồn

Khi chết, Karthus tiến vào trạng thái vong hồn cho phép hắn tiếp tục thi triển kỹ năng trong 7 giây.

Q: Tàn pháTiêu hao: 20 năng lượng1 giây hồi chiêu

Tạo ra một vụ nổ tại vị trí con trỏ chuột của Karthus. Sau 0.5 giây, gây 40 sát thương phép lên các kẻ địch trúng chiêu.

Nếu chỉ có một đơn vị trúng chiêu, nó sẽ phải nhận gấp đôi sát thương.

W: Bức tường đau đớnTiêu hao: 100 năng lượngHồi chiêu: 18 giây

Tạo ra một bức tường tại vị trí đã chọn trong 5 giây. Kẻ địch bước qua đó sẽ bị giảm kháng phép đi 15% và tốc độ di chuyển đi 40% trong 5 giây (Tốc độ di chuyển sẽ từ từ phục hồi theo thời gian).

E: Ô UếTiêu hao: 30 năng lượngHồi chiêu: 0.5 giây

Tắt: Khi Karthus tiêu diệt một đơn vị, hắn được phục hồi 20 năng lượng.

Bật: Sử dụng 30 năng lượng để gây 30 sát thương phép lên những kẻ địch cạnh bên mỗi giây.

R: Khúc cầu hồnTiêu hao: 150 năng lượngHồi chiêu: 200 giây

Sau khi niệm chú 3 giây, Karthus gây 250 sát thương phép lên tất cả tướng địch (bất kể khoảng cách).

Truyền thuyết về Karthus

“Cái chết không phải là kết thúc của một chuyến hành trình, nó mới là sự bắt đầu...” ~ Karthus
Kẻ báo hiệu cho sự diệt vong, Karthus là một linh hồn bất tử ngân nga những bài hát ám ảnh như khúc dạo đầu cho nỗi kinh hoàng của sự hiện diện ác mộng của hắn. Người sống sợ sự vĩnh hằng của những hoạt tử nhân, nhưng Karthus chỉ thấy vẻ đẹp và sự thuần khiết trong đó, một kết hợp hoàn hảo giữa sinh và tử. Karthus rời khỏi Quần Đảo Bóng Đêm để mang đến niềm vui của cái chết cho đám người phàm, vị thánh tông đồ của những kẻ ''không sống''.

Tiểu sử về Karthus

Kẻ báo hiệu cho sự diệt vong, Karthus là một linh hồn bất tử ngân nga những bài hát ám ảnh như khúc dạo đầu cho nỗi kinh hoàng của sự hiện diện ác mộng của hắn. Người sống sợ sự vĩnh hằng của những hoạt tử nhân, nhưng Karthus chỉ thấy vẻ đẹp và sự thuần khiết trong đó, một kết hợp hoàn hảo giữa sinh và tử. Karthus rời khỏi Quần Đảo Bóng Đêm để mang đến niềm vui của cái chết cho đám người phàm, vị thánh tông đồ của những kẻ “không sống.”

Karthus sinh ra trong cảnh nghèo khó trong một khu nhà lụp xụp bên ngoài những bức tường của thủ phủ Noxus. Mẹ của hắn chết trong khi sinh, để lại người cha một mình nuôi hắn và ba cô chị. Họ cùng chen chúc trong một nhà tế bần dột nát đầy chuột với nhiều gia đình khác, ăn chuột bọ và uống nước mưa để sống qua ngày. Trong đám trẻ, Karthus là kẻ bắt chuột giỏi nhất, và thường mang được đầy thịt cho vào nồi.

Cái chết là chuyện thường ngày tại khu ổ chuột của Noxus, và rất nhiều buổi sáng bắt đầu với tiếng than khóc của những bậc cha mẹ thức giấc và thấy con họ nằm cạnh, lạnh ngắt và vô hồn. Karthus đã học được cách yêu thích những âm thanh này, và hắn ngắm nhìn một cách mê hoặc khi những thành viên của Kindred vạch thêm một dấu ấn trên cây trượng và đưa thi thể ra khỏi nhà tế bần. Ban đêm, thằng nhóc Karthus sẽ rình mò quanh những căn phòng chật hẹp, tìm kiếm những người tính mạng đang chỉ mành treo chuông, hy vọng được chứng kiến giây phút linh hồn họ chuyển từ sự sống sang cái chết. Qua nhiều năm, những cuộc du hành hàng đêm trở nên vô ích, vì không thể đoán được chính xác khi nào một người sẽ qua đời. Hắn không được chứng kiến thời khắc tử vong cho tới tận khi nó đến với gia đình hắn.

Dịch bệnh thường xuyên bùng phát trong những khu chật hẹp và bẩn thỉu thế này, và khi những người chị của Karthus vật lộn với cơn đau, hắn chăm chú quan sát họ. Lúc người cha đang chìm đắm trong nỗi buồn, Karthus phải đứng ra gánh vác trách nhiệm chăm sóc các chị gái trong khi bệnh tật ăn mòn họ. Hắn nhìn từng người chết đi, và dường như có một sự kết nối cao siêu xuất hiện trong hắn khi ánh sáng tắt dần trong đôi mắt họ - một niềm khao khát được thấy điều gì nằm sau cái chết và vén màn bí mật của sự vĩnh hằng. Khi những giáo sĩ đến lấy xác, Karthus đi theo họ đến điện thờ, hỏi họ hết câu này đến câu khác về dòng tu của họ và sự vận hành của cái chết. Liệu có ai tồn tại vào giây phút cuộc sống kết thúc, nhưng lại trước khi cái chết bắt đầu? Nếu có thể thấu hiểu và nắm giữ được khoảnh khắc đó, liệu tri thức của sự sống có thể hòa quyện cùng chân lý của cái chết?

Các giáo sĩ nhanh chóng nhận ra Karthus rất phù hợp với dòng tu của họ và đưa hắn gia nhập hàng ngũ, bắt đầu từ chân đào mộ và dựng dàn hỏa thiêu, trước khi leo lên cấp thu thập thi thể. Karthus cùng cỗ xe ngựa bằng xương của hắn rong ruổi quanh những khu phố của Noxus mỗi ngày để lấy xác chết. Những bài hát đưa tang của hắn nhanh chóng được cả Noxus biết tới, những khúc ai ca nói lên vẻ đẹp của cái chết và niềm hy vọng nằm sau nó. Nhiều tang gia được an ủi từ những bài hát của hắn, tìm thấy sự yên bình trong giai điệu bi thương chân thành. Cuối cùng, Karthus được làm việc trong điện thờ, trông nom những người bệnh trong thời khắc cuối cùng, nhìn cái chết dần xâm chiếm họ. Karthus sẽ nói với từng người đang nằm đó, dẫn lối linh hồn họ tới cõi u minh, để tìm kiếm hiểu biết sâu xa hơn trong đôi mắt mờ đục kia.

Cuối cùng, Karthus kết luận rằng hắn không thể học thêm gì từ những kẻ phàm trần, mà chỉ có chính người chết mới có thể trả lời những câu hỏi của hắn. Không một linh hồn đang hấp hối nào có thể nói được thứ gì nằm sau đó, nhưng có những tin đồn và truyện kể để dọa trẻ con nói bóng gió về một nơi mà cái chết không phải là kết thúc – Quần Đảo Bóng Đêm.

Karthus vét sạch ngân khố của điện thờ làm lộ phí đến Bilgewater, một thành phố bị ám bởi màn sương đen kỳ lạ được đồn đại là sẽ hút các linh hồn mang tới một hòn đảo bị nguyền rủa ngoài khơi xa. Không một thuyền trưởng nào dám đưa Karthus tới Quần Đảo Bóng Đêm, nhưng cuối cùng hắn bắt gặp một ngư dân nát rượu, nợ nần chồng chất và chẳng còn gì để mất. Con thuyền băng qua đại dương suốt nhiều ngày đêm, đến khi một cơn bão cuốn nó vào bãi đá quanh một hòn đảo chưa từng xuất hiện trên bản đồ. Màn sương đen bay ra từ khung cảnh ma quái đầy những thân cây xương xẩu và những tàn tích đổ nát. Người ngư dân hoảng sợ quay mũi thuyền chạy về Bilgewater, nhưng Karthus nhảy xuống biển và bơi vào bờ. Chống cây quyền trượng lên mặt đất để đứng vững, hắn tự hào cất lên bài hát hắn chuẩn bị cho cái chết của chính mình, và những ca từ được cơn gió lạnh lẽo thổi đến trung tâm hòn đảo.

Màn sương đen tràn qua, tàn phá xác thịt và linh hồn của Karthus bằng ma thuật cổ xưa, nhưng chính nhờ sức mạnh của khao khát vượt qua cái chết mà nó không hủy diệt hắn. Thay vào đó, nó cải tạo hắn, và Karthus mới được sinh ra tại vùng nước quanh đảo trong hình hài một xác sống.

Sự giác ngộ tràn ngập trong tâm trí Karthus khi trở thành thứ hắn hằng mong muốn; một sinh vật đứng giữa ngưỡng cửa của sự sống và cái chết. Vẻ đẹp của thời khắc vĩnh hằng này khiến hắn kinh ngạc khi những linh hồn bất hạnh của hòn đảo bay lên để nhìn ngắm sự chuyển đổi của hắn, bị thu hút bởi niềm đam mê của hắn như cá mập ngửi thấy máu giữa đại dương. Cuối cùng, Karthus đã ở nơi mình thuộc về, bao quanh bởi những người thực sự thấu hiểu ân huệ của tử linh. Tràn đầy nhiệt huyết, hắn biết mình phải quay lại Valoran và chia sẻ món quà này với những người sống, để giải thoát họ khỏi lo lắng trần tục tầm thường.

Karthus quay đi và màn sương đen mang hắn lướt qua những con sóng đến con thuyền của người ngư dân. Anh ta quỳ xuống trước Karthus, van xin tha mạng, và Karthus ban cho anh ta lời chúc phúc của tử thần, chấm dứt nỗi thống khổ của xác phàm và biến anh ta thành một linh hồn bất diệt bằng bài ca cho vong linh. Người ngư dân là kẻ đầu tiên trong số những linh hồn mà Karthus sẽ trả tự do, và Tiếng Ru Tử Thần sẽ nhanh chóng chỉ huy một đạo quân hồn ma bất tử. Qua những giác quan đã được thức tỉnh của Karthus, Quần Đảo Bóng Đêm là một chốn bị lãng quên, nơi phúc lành của tử thần đang bị hoang phí. Hắn sẽ khích động người chết trong một cuộc thập tự chinh để mang vẻ đẹp của sự diệt vong đến với những kẻ đang sống, để chấm dứt nỗi đau khổ của nhân tính và mở ra một thời đại huy hoàng của xác sống.

Karthus đã trở thành người truyền đạo của Quần Đảo Bóng Đêm, sứ giả của sự diệt vong với những lời than vãn ca tụng vinh quang của cái chết. Đạo quân những linh hồn được giải thoát hòa giọng cùng hắn khúc hát truy điệu, tiếng ca đầy ám ảnh của chúng vượt ra ngoài màn sương đen và văng vẳng trong những đêm lạnh trên khắp các nghĩa địa và nhà xác ở Valoran.

Truyện ngắn về Karthus - Tang lễ trên biển

Mặt nước đen đặc và phẳng lặng như gương. Vầng trăng hải tặc treo là là nơi đường chân trời hệt như sáu đêm trước. Không chút gió thoảng khuấy động không gian, chỉ có khúc hát đưa tang chết tiệt chẳng rõ từ đâu vẳng tới. Vionax đã rong ruổi trên những đại dương bao quanh Noxus đủ lâu để biết rằng biển kiểu này toàn báo trước điềm xấu mà thôi. Cô đứng trên boong trước của chiếc Darkwill, hướng ống nhòm nhìn ra xa, tìm kiếm bất kỳ thứ gì có thể dùng đánh dấu vị trí.

"Bốn phía là biển," cô nói với màn đêm. "Không thấy bờ, cũng không nhận ra ngôi sao nào. Buồm cạn gió. Các tay chèo đã làm việc cật lực nhiều ngày, nhưng dù quay đi đâu, đất liền vẫn mất tăm mất tích còn mặt trăng thì y nguyên không đổi."

Cô dụi tay lên mặt một lúc. Cơn đói sôi trong bụng kết hợp cùng bóng tối triền miên khiến người ta chẳng cách nào tính toán chính xác thời gian trôi. Thậm chí chiếc Darkwill cũng đâu phải tàu của cô. Cô giữ vị trí thuyền phó cho đến khi một tay hải tặc Freljord bổ rìu vào đầu Thuyền trưởng Mettok, bất thình lình đưa cô lên chức. Thuyền trưởng và mười lăm chiến binh Noxus khác được bọc trong những cái võng khâu kín đặt trên boong chính. Mùi hôi thối ngày càng nồng nặc bốc ra từ đống thi thể là thước đo chuẩn duy nhất về thời gian.

Cô ngước nhìn đại dương trải rộng và trợn tròn mắt khi thấy sương đen dày đặc cuộn trên mặt nước. Nhiều hình thù di động trong màn sương, lờ mờ ẩn hiện những cánh tay đầy vuốt và những cái miệng há hốc. Khúc hát đưa tang chết tiệt kia lại vang lên, nhưng giờ lớn hơn và đi kèm những hồi chuông ai oán.

"Màn Sương Đen," cô hét. "Tất cả lên boong!"

Cô quay người, nhảy xuống boong chính, chạy thẳng tới chỗ bánh lái. Không phải vì cô đủ sức làm gì để chuyển hướng tàu, mà vì cô sẽ bị rủa xả thậm tệ nếu bị mọi người nhìn thấy đang đứng ở bất cứ chỗ nào khác. Tiếng ai ca đầy ám ảnh của những linh hồn lạc lối quét qua con tàu trong lúc thủy thủ đoàn loạng choạng leo lên từ các khoang bên dưới. Dẫu cho nỗi kinh hoàng khiến cô lạnh sống lưng, Vionax vẫn không thể phủ nhận chất thơ ẩn trong giọng hát. Lệ nhòa mắt cô, chảy dài xuống hai bên má, không phải vì sợ, mà vì buồn đau vô hạn.

"Để ta chấm dứt u sầu cho cô."

Tiếng nói trong đầu cô lạnh lẽo không chút sức sống, tiếng của một kẻ đã chết. Nó gợi lên hình ảnh một chiếc xe có bánh vành sắt đi gom xác, một con dao khắc thêm dấu tử nữa lên cây trượng. Vionax biết những truyện kể về Màn Sương Đen; cô biết phải tránh những hòn đảo náu mình trong bóng tối ở phía Đông. Cô tưởng con tàu đã cách xa Quần Đảo Bóng Đêm, nhưng cô đã nhầm.

Cô khựng lại khi sương đen tụ phía trên ụ súng, đem theo tiếng hú hét và rú rít của vật chết. Đám hồn ma lượn lờ trên đầu, xoáy tròn thành một dàn đồng ca tử thần, khiến thủy thủ đoàn của tàu Darkwill thét lên kinh hoàng khi trông thấy. Vionax rút súng lục ra và lên cò khi một bóng hình lù lù bước ra khỏi màn sương; cao lớn, vai rộng, choàng bộ lễ phục rách rưới không khác nào giám mục thời xưa, dù trên vai và cái sọ hốc hác mang giáp trụ như chiến binh. Nó đeo một quyển sách buộc xích bên hông và cầm cây trượng dài với phần cán chi chít dấu khắc. Một thứ ánh sáng ma quái tỏa ra từ đầu trượng, đồng thời cháy như vẫn tinh bên tay kia.

"Sao cô lại khóc?" nó cất tiếng. "Ta là Karthus, và ta mang đến cho cô một món quà tuyệt vời đây."

"Tao không muốn quà của mày," Vionax nói và bóp cò. Khẩu súng lục nổ vang, nòng tóe lửa. Phát bắn trúng thẳng vào con ma xấu xí, nhưng xuyên qua nó một cách vô hại.

"Lũ phàm nhân các người," Karthus lắc đầu. "Các người sợ những gì các người không hiểu và quay lưng với một ân huệ được hào phóng ban tặng."

Tên quái vật lướt đến gần hơn, vầng hào quang hắc ám trên cây trượng nhấn chìm cả boong tàu trong ánh sáng nhợt nhạt bệnh hoạn. Vionax lùi lại trước cái lạnh từ con ma trong lúc thủ hạ của cô gục xuống, linh hồn như hơi nước thoát khỏi thể xác. Gót giày cô vấp phải một trong những cái võng đặt quanh đó. Cô trượt chân, ngã ngồi xuống sàn. Cô bò qua thi thể của những thủy thủ đồng hành, cố gắng tránh thật xa Karthus.

Cái võng bên dưới cô chuyển động.

Tất cả chúng đều đang chuyển động, quằn quại như thể lũ cá mới bị bắt đang đớp không khí dưới đáy thuyền. Tua sương mù trườn ra từ những lỗ thủng trên tấm vải và những đường may tạm mà người làm buồm đã dùng để khâu võng lại. Những gương mặt đảo qua đảo lại trong sương, những gương mặt đã cùng cô ra khơi bao năm nay, những người đàn ông và phụ nữ cô từng kề vai chiến đấu.

Con ma phủ bóng lên cô, thủy thủ đoàn đã chết của chiếc Darkwill đứng hai bên nó, hình dạng linh hồn họ dần hiện dưới ánh trăng.

"Không việc gì phải sợ cái chết cả, Phu nhân Vionax," Karthus ngâm nga. "Nó sẽ giúp cô thoát khỏi mọi đớn đau. Nó sẽ đưa tầm mắt cô vượt trên sự tồn tại tầm thường này và cho cô thấy sự huy hoàng của cuộc sống vĩnh hằng. Hãy đón nhận vẻ đẹp và kỳ quan của cái chết. Rũ bỏ xác phàm đi. Cô không cần đến nó đâu."

Nó chìa tay ra để ánh sáng trên đó bao bọc lấy cô. Cô thét lên khi hào quang ma thuật xuyên qua da thịt, xuyên qua cả xương, vào tận linh hồn cô. Con ma nắm tay lại và Vionax kêu gào trước cảm giác bị xé từ trong ra ngoài.

"Hãy để linh hồn cô tự do bay lượn," Karthus dùng móng tay sắc nhọn khắc một vết nữa lên cây trượng. "Cô sẽ thấy không đau đớn, không sợ hãi, không khao khát cảm nhận bất kỳ điều gì ngoài vẻ đẹp của thứ tôi phải cho cô thấy. Bao phép màu đang chờ đón, phàm nhân ạ. Sao cô lại không ao ước một lạc thú như vậy chứ...?"

"Không," cô nói trong hơi thở cuối cùng. "Tôi không muốn thấy."

"Mọi thứ đã xong cả rồi," Karthus đáp.

 - Tướng | 2349