Maokai thumbnail

Maokai

Ma Cây Vị trí: Đỡ đòn, Phụ: Pháp sư
Giá: RP: 89IP: 4800
Sát thương: 66.844 (+3.3 mỗi cấp) Máu: 662.2 (+90 mỗi cấp) Năng lượng:420.28 (+43 mỗi cấp) Giáp: 32.72 (+4 mỗi cấp) Kháng phép: 30 (+0 mỗi cấp) Tốc độ đánh: 0 (+2.125% mỗi cấp) Tốc độ di chuyển: 335 Tầm đánh:cận chiến

      08/05/2018

Kĩ năng

Nội tại: Ma pháp nhựa cây

Mỗi khi có một kỹ năng được sử dụng gần Maokai, hắn hút năng lượng từ đó và nhận một điểm tích lũy Ma Pháp Nhựa Cây. Khi có đủ 5 điểm tích lũy, đòn đánh cận chiến kế tiếp của hắn sẽ hồi máu lại cho hắn bằng 5/6/7% số máu tối đa của mình.

Q: Sóng cổ họcTiêu hao: 45 năng lượngHồi chiêu: 6 giâyPhạm vi: 600

Maokai phóng ra một sóng chấn động. Những kẻ địch xung quanh sẽ bị đẩy lùi và tất cả kẻ địch trúng phải chịu 70/115/160/205/250 (+40% sức mạnh phép thuật) sát thương phép và bị làm chậm tốc độ di chuyển 20/27/34/41/48% trong 1.5 giây.

W: Bụi cây ma thuậtTiêu hao: 75 năng lượngHồi chiêu: 13/12/11/10/9 giâyPhạm vi: 525

Maokai biến thành một đám mây năng lượng bí ẩn lao nhanh vào một mục tiêu kẻ địch, gây 9/10/11/12/13% (+3% mỗi 100 sức mạnh phép thuật) máu tối đa của mục tiêu và trói hắn trong 1/1.25/1.5/1.75/2 giây (tối đa 300 sát thương lên lính và quái.)

E: Ném chồi nonTiêu hao: 60/70/80/90/100 năng lượngHồi chiêu: 12 giâyPhạm vi: 1100

Maokai ném một chồi non gây 40/60/80/100/120 (+40% sức mạnh phép thuật) sát thương phép khi trúng phải.

Mầm non quan sát khu vực xung quanh, và đuổi theo kẻ địch nào đó phát hiện, nổ tung gây 80/120/160/200/240 (+60% sức mạnh phép thuật) sát thương phép và làm chậm mục tiêu trúng phải 50% trong 1 giây. Chồi non tồn tại trong 35 giây.

R: Bão lá thù hậnTiêu hao: 40 năng lượng +30 mỗi giâyHồi chiêu: 40/30/20 giâyPhạm vi: 475

Bật: Maokai tạo một cơn lốc ma thuật bảo vệ hắn và các đồng minh bằng cách giảm sát thương từ những đơn vị không phải trụ đi 20% trong 10 giây.

Maokai có thể kết thúc hiệu ứng để phóng ra năng lượng tích tụ, gây 100/150/200 (+50% sức mạnh phép thuật) (+2 mỗi sát thương hấp thụ) sát thương phép lên những kẻ địch bên trong cơn lốc. Maokai có thể tích tụ tối đa 100/150/200 sát thương cộng thêm.

Truyền thuyết về Maokai

“Khắp quanh ta là những thân xác trống rỗng, vô hồn và không biết sợ hãi... nhưng ta sẽ khiến chúng kinh hoàng.” ~ Maokai
Maokai là khổng-lồ-cây đầy giận dữ chiến đấu chống đám quái vật phi tự nhiên trên Quần Đảo Bóng Đêm. Sau khi một thảm họa ma thuật phá hủy quê nhà, nó may mắn sống sót nhờ nguồn nước sinh mệnh ngấm trong lõi cây và trở thành kẻ phục hận. Tinh linh hiền hòa trước đây biến mất, Maokai giờ vật lộn trong cuồng nộ để trục xuất tai ương tử linh khỏi Quần Đảo Bóng Đêm và phục hồi vẻ đẹp ngày nào cho nơi nó đang cư ngụ.


Maokai là khổng-lồ-cây đầy giận dữ chiến đấu chống đám quái vật phi tự nhiên trên Quần Đảo Bóng Đêm. Sau khi một thảm họa ma thuật phá hủy quê nhà, nó may mắn sống sót nhờ nguồn nước sinh mệnh ngấm trong lõi cây và trở thành kẻ phục hận. Tinh linh hiền hòa trước đây biến mất, Maokai giờ vật lộn trong cuồng nộ để trục xuất tai ương tử linh khỏi Quần Đảo Bóng Đêm và phục hồi vẻ đẹp ngày nào cho nơi nó đang cư ngụ.

Rất lâu trước đây, một quần đảo trồi lên từ sâu dưới đại dương, tạo nên những bề mặt đá và đất sét. Cùng lúc quê hương được kiến tạo, tinh linh Maokai đã sinh ra. Nó chọn hình dạng khổng-lồ-cây, để lớp vỏ xù xì bao phủ quanh thân và cành cây rậm rạp thay cho tứ chi. Maokai cảm nhận nỗi cô đơn sâu đậm trên vùng đất, cũng như tiềm năng đâm chồi nảy lộc của nó. Nó lang thang hết đảo này đến đảo khác tìm kiếm dấu hiệu sự sống, song chỉ càng tuyệt vọng hơn trong cảnh hiu quạnh.

Tại một ngọn đồi màu mỡ, Maokai thấy nguồn năng lượng vô bờ tỏa ra bên dưới mặt đất. Nó cắm bộ rễ khổng lồ xuống đến khi chạm tới suối nguồn ma thuật đem lại sự sống và ra sức hút lấy. Từ thứ chất lỏng diệu kỳ ấy, nó tạo ra hàng trăm chồi non và trồng chúng khắp quần đảo.

Rất nhanh, vùng đất đã phủ đầy những khu rừng tươi tốt, những lùm thông lục cao ngất, những thân gỗ cao ngất, tất cả ngập chìm trong ma thuật nhiệm màu. Cây cối đồ sộ tỏa tán rộng, đâm rễ sâu, biến cả quần đảo thành một màu xanh mát mắt. Thảm thực vật phong phú thu hút các tinh linh và động vật đến thỏa thuê tận hưởng.

Cuối cùng, khi con người đặt chân tới đây, họ phát triển mạnh mẽ trên vùng đất giàu có và thiết lập một xã hội văn minh của những học giả say mê nghiên cứu các bí ẩn khắp thế giới. Maokai cảnh giác trước sự hiện diện bất ngờ ấy, nhưng nó cũng thấy loài người tôn trọng lãnh địa thiêng liêng này ra sao. Cảm nhận ma thuật nồng đậm trong rừng, nhân loại dựng nhà ở những nơi cây cối thưa thớt, để tránh quấy rầy bất cứ tinh linh nào. Đôi khi, Maokai trực tiếp lộ diện trước những ai nó tin tưởng và ban phúc cho họ với những tri thức về quần đảo xanh tươi, thậm chí là món quà lớn lao nhất – nguồn nước ngầm có thể chữa lành mọi vết thương.

Nhiều thế kỷ trôi qua, Maokai sống trong thanh bình đến khi một hạm đội binh lính từ bên kia đại dương cập bến quần đảo. Nó cảm nhận được điều gì đó vô cùng khủng khiếp sắp xảy ra. Vị vua mất trí vì đau buồn của họ mang theo thi thể hoàng hậu. Hy vọng hồi sinh được vợ yêu, ông đặt vợ vào trong nguồn nước sự sống. Bà trở lại, nhưng dưới hình hài một xác chết thối rữa cầu xin được trở về cõi vĩnh hằng. Nhà vua cố gắng đảo ngược điều ông đã làm, song vô tình đặt một lời nguyền đáng sợ lên khắp vùng đất.

Từ xa hàng dặm, Maokai thấy đợt sóng đầu tiên của thảm họa sẽ sớm tàn phá cả quần đảo. Nó cảm nhận một lực lượng ghê gớm đang tập trung lại bên dưới lớp đất, và cái lạnh buốt giá tràn qua người.

Khi Đại Suy Vong lan rộng, Maokai tuyệt vọng bấu chặt rễ xuống đất và hút lấy từng giọt nước sinh mệnh, đem ma thuật thấm đẫm vào từng thớ gỗ. Trước khi dòng nước bị vấy bẩn chạm tới, Maokai nhổ rễ, cắt đứt hoàn toàn liên hệ với mạch nước ngầm. Nó gào lên giận dữ khi nguồn năng lượng thiêng liêng mà nó tin tưởng giao phó cho con người đã hoàn toàn bị ác hóa – từng sợi hắc ám khuấy tung tất cả đến khi chẳng còn gì thuần khiết tồn tại.

Sau chốc lát, màn sương bao quanh quần đảo đen kịt lại và tràn ra khắp nơi, trói buộc mọi sinh vật sống trong tình trạng phi tự nhiên giữa sống và chết. Maokai bất lực chứng kiến tất cả những gì nó từng biết – cây cối, tinh linh, động vật, và cả con người – xoắn vặn lại thành đủ loại hình hài khốn khổ. Cơn giận bốc lên; khung cảnh tráng lệ nó vun trồng bấy lâu sụp đổ trong nháy mắt chỉ vì sự bất cẩn của nhân loại.

Màn sương độc địa trùm lên Maokai, làm những bông hoa rực rỡ tô điểm trên vai héo rũ rồi tan thành bụi. Cơ thể nó quằn quại thành một đống rễ cành chằng chịt khi sự sống bị rút dần. Nhưng, phần lõi cây chứa đầy nước sinh mệnh quý giá đã cứu thoát Maokai khỏi số phận kinh khủng đang chực chờ.

Giữa lúc yêu ma quỷ quái ngập tràn vùng đất, Maokai đụng độ một nhóm thi thể vô hồn. Nó hung tợn tấn công chúng bằng những cánh tay như cành cây, sức mạnh của mỗi cú đập đủ sức khiến chúng tan ra từng mảnh. Maokai run lên vì kích động: trước đây nó chưa từng ra tay kết liễu một sinh mạng nào. Trong cơn cuồng loạn, nó quét sạch những bóng ma trống rỗng kia, nhưng hàng trăm con khác lại ập đến, cuối cùng buộc nó phải rút lui.

Quê nhà đã tiêu vong, bạn bè đã biến thành xác sống, ham muốn thoát khỏi cơn ác mộng trên quần đảo trỗi dậy trong Maokai. Tuy nhiên, sâu dưới hình dáng méo mó bây giờ, nó vẫn cảm nhận được sự sống mà dòng nước thiêng mang lại. Nó đã sống sót qua Đại Suy Vong nhờ vào tinh hoa của chính vùng đất này, và chắc chắn sẽ không rời bỏ nơi đây. Là tinh linh đầu tiên trên Quần Đảo Thiêng, nó sẽ ở lại chiến đấu cho linh hồn của xứ sở.

Dù bị bao vây bởi vô tận quân thù hiểm độc cùng màn sương tăm tối, Maokai đấu tranh không ngừng để đánh bại cái ác đang gieo rắc tai họa lên quần đảo. Thú vui duy nhất của nó giờ là trút cơn thịnh nộ lên bầy ma quỷ đang hiện diện khắp nơi trên vùng đất quê hương.

Có lúc Maokai khuất phục được màn sương và đám vong linh, phá tan sự trói buộc của chúng trên một lùm cây hoặc bụi rậm nhỏ bé. Dẫu rằng sự sống mới sẽ không nảy nở trên thứ đất đã bị nguyền rủa nhiều năm ròng, Maokai vẫn cố gắng tạo nên những chốn trú thân, tuy là tạm thời, tránh xa khỏi mọi hối tiếc và suy tàn.

Chừng nào Maokai còn tiếp tục chiến đấu thì hy vọng sẽ còn tồn tại, bởi chảy trong thân nó là nguồn nước sinh mệnh thuần khiết, cơ hội cuối cùng để phục hồi lại quần đảo. Nếu vùng đất này trở về trạng thái tươi xanh ngày nào, chính Maokai cũng rũ bỏ được hình dạng quái dị hiện tại. Rất lâu trước đó, tinh linh đã thổi sinh khí cho quần đảo, và nó sẽ không ngừng nghỉ đến khi sự sống lại một lần nữa đâm chồi.

Truyện ngắn về Maokai - Hoa nở trong đêm

Cơn gió buốt quất qua những kẽ nứt trên vỏ tôi, tạo nên tiếng rền rít thê lương. Tôi rùng mình. Các chi của tôi từ lâu đã quên mất hơi ấm mùa hè.

Những hình thù cao ngất quanh tôi gãy đoạn, đổ rạp xuống dưới trận bão. Sinh mệnh trong đó đã chết lâu lắm rồi; giờ họ là đám bầu bạn lặng im của tôi. Thân cây mục ruỗng chỉ còn lại lớp ngoài trống rỗng, những bản ký họa thô thiển và xám xịt của khu rừng tươi tốt từng phủ kín nơi đây.

Một hồn ma lượn qua lượn lại quanh hàng cây trước mặt tôi, nhợt nhạt và quái dị trên nền trời đêm. Vỏ tôi siết lại thành mấu. Thường thì tôi sẽ cắm rễ xuyên qua tim nó, nhưng hôm nay tôi ngồi yên, cố không báo động cho con ma về sự hiện diện của mình. Tôi phát mệt vì kháng cự rồi. Riêng việc tôi tồn tại cũng đã là một hành động thách thức lời nguyền đang quấy nhiễu vùng đất này.

Cặp mắt như mặt trăng của nó trống rỗng. Chẳng có gì, còn sống và dễ tổn thương, để cung cấp cho nỗi uất hận lạnh ngắt nó đang mang trên hòn đảo chết chóc này, chẳng có gì để săn đuổi hay ngốn ngấu cả. Con ma lách khỏi rặng cây, bỏ tôi lại với cô độc.

Tôi nhìn qua khu rừng tăm tối và, bất chợt, cành lá tôi run lên. Ánh nhìn của tôi bắt được một ngọn lửa đỏ tí hon mọc lên giữa muôn trùng sắc xám. Nép mình trong ụ đất đen, nụ hoa nhỏ xíu vươn dậy, những cánh hoa rực rỡ đến nỗi chúng thiêu đốt mắt tôi.

Một bông dạ hỏa. Rất lâu trước đây, chúng đã trải khắp Quần Đảo Phúc Lành như một tấm thảm, và nở rộ vào đêm hạ chí. Đến sáng, những đóa hoa tàn lụi, chỉ để lại cánh hoa thẫm đen, và biến mất cho đến tận năm sau. Nhưng, trong một đêm, chúng thắp sáng khu rừng với màu đỏ sáng chói, như thể chính mặt đất đang bốc cháy vậy.

Tôi nhìn quanh. Trong một thoáng phù du, tôi hy vọng nếu đã có một thì có thể còn nhiều bông hoa khác tồn tại. Nhưng chỉ có tấm màn xám ảm đạm của quần đảo chết này.

Mấy cành lớn của tôi kêu kẽo kẹt khi tôi rón rén bước một bước về phía trước. Tôi lại gần bông hoa, chân tay cứng đờ và nghiền nát đống lá đã hóa tro dưới chân thành bụi. Thân thể khổng lồ của tôi phủ bóng lên hình dáng mỏng manh ấy. Tôi cúi đầu đến khi mặt chỉ còn cách những cánh hoa tỏa mùi ngòn ngọt chỉ vài phân. Dòng nước thiêng trong lõi gỗ của tôi xao động, thức tỉnh khi nhận ra một điều. Sự sống.

Đài hoa nghiêng đi như thể tò mò. Những đường vân đỏ son trải khắp cánh hoa, và cái cuống màu lục nhạt của nó phủ hàng trăm sợi lông bạc mềm như nhung. Tôi có thể dành cả đời đắm chìm trong từng góc cạnh.

Cứ mỗi khoảnh khắc, nó lại biến đổi rõ rệt; cuống hoa vươn cao hơn nữa trong lúc cánh hoa chầm chậm hé mở. Tôi bị mê hoặc bởi từng chuyển động, dù là thoáng chốc. Tôi ngắm nhìn bông hoa duỗi mình phô bày những chỉ nhị mọc bên trong, mùi hương ngây ngất của nó đưa màu sắc ngập tràn tâm trí tôi. Tôi chợt quên đi cái lạnh, ngọn gió rền rĩ, và cả nỗi cay đắng của chính mình.

Ánh sáng nhợt nhạt chập chờn xuất hiện khiến tôi giật mình. Một bóng hình lập lòe tiến lại. Vỏ tôi gờn gợn. Chẳng có đồng minh nào lại đi ra từ khu rừng thiếu sinh khí này cả.

Bị thu hút bởi chuyển động, con ma đáng nguyền rủa kia đang trở lại. Sự sống làm sao tĩnh lặng bằng cái chết được.

Tôi gồng các chi trong cơn cuồng nộ. Không tránh bạo lực né nữa, tôi đón chào nó.

Đêm nay, một sinh vật sống sẽ tồn tại trên quần đảo khô cằn này bất chấp mọi thế lực tà ác.

Con ma lượn lờ về phía chúng tôi. Ả từng là con người, nhưng giờ mờ đục và trắng như xương. Biểu cảm trống rỗng của ả lộ rõ vẻ đói khát khi trông thấy bông hoa đỏ máu.

Ác hồn lao tới chỗ bông hoa và cố gắng hút lấy sự sống mong manh của nó. Trước khi bông hoa kịp tàn úa thành một đống vô hồn, tôi vung các chi tới trước và quất vào chân con ma. Ả rít lên, co rúm lại như thể bị bỏng, còn tôi gầm lớn. Nguồn nước ngầm bên trong tôi là khắc tinh của những thể sống phi tự nhiên loại này.

Ả vặn người thoát khỏi sự khống chế của tôi. Tôi nhổ bật rễ lên và đập chúng xuống đất. Cú va chạm chia đôi tầng đất mặt cằn cỗi, truyền sóng chấn động ra xung quanh. Lực phản chấn dội thẳng vào con ma, khiến ả loạng choạng vì đau đớn. Tôi bật cười chua chát. Ả vừa cử động, tôi lại quật chi qua người ả và ả tan biến.

Màn sương mờ mờ dâng lên, mang theo mùi hôi tởm lợm. Theo tiếng gió than van, hàng tá hồn ma dần thực thể hóa ở phía đối diện tôi, gương mặt chúng há hốc lặng thinh trước cảnh tượng đang nhìn thấy. Bông dạ hỏa và tôi vươn cao thách thức bức tường bóng tối. Tôi sẽ không để chúng phá hủy thứ thuần khiết duy nhất giữa lãnh địa hắc ám này.

Tôi dồn hết giận dữ vào những cú đánh, đẩy lùi chúng với sức mạnh điên cuồng. Tôi không thể tiêu diệt mọi con ma trên quần đảo, nhưng tôi có thể giữ chân chúng một lúc. Một ác hồn cố lướt qua tôi. Tôi rống lên và tung bộ rễ xuyên qua tim nó, khiến nó tan thành sương khói.

Sức mạnh của tôi cạn dần khi có quá nhiều hồn ma xung quanh, nhưng tôi không lùi bước.

Đóa hoa vẫn khoe sắc dưới ánh trăng, chẳng bận tâm đến trận chiến cho sự tồn tại của chính nó. Một cánh hoa đỏ thẫm rơi khỏi đài hoa, như thể một giọt máu nhỏ lên mặt đất. Vòng đời của bông hoa đã gần đến điểm cuối, cái chết đang tới, và cùng với đó là sự yên nghỉ. Nhưng tôi không muốn thế. Tôi thấy mình có thể thanh tẩy mối họa trên cả hòn đảo trong cơn thịnh nộ.

Màn sương bị nguyền rủa đã dâng quá rặng cây và cuộn lại thành những đám mây lớn. Một bầy ác hồn vô tận túa ra từ đó, miệng há rộng trong cơn đói quái quỷ. Tôi vươn người cao hết cỡ và dộng các chi vào lũ ma đói khát, đập hết con này đến con khác tan thành bụi. Thế nhưng, vẫn còn nhiều nữa.

Tôi rống lên và khuấy động không khí thành một vòng xoáy dữ dội, dùng sự phẫn nộ nuôi dưỡng cơn bão đến khi nó bành trướng thành cuồng phong dông tố. Tôi thích thú trước cảnh hỗn loạn tạo ra bởi gió lốc thổi như điên dại quanh tôi và bông hoa. Nó hung dữ thổi đám hồn ma bay tuốt khỏi mấy hàng cây. Giữa lòng cơn ác mộng này, tôi đã tạo nên một nơi ẩn náu an toàn cho sự sống sinh trưởng.

Tôi quay sang bông hoa. Chúng tôi im lặng đứng bên nhau ngay tâm cơn bão đang gào rú. Cánh hoa đỏ rực thứ hai rơi khỏi bông dạ hỏa, rồi một cái nữa. Năng lượng của tôi bị luồng xoáy rút đi, nhưng tôi không ngừng lại mà cứ để nó tiếp tục trận tàn phá. Mỗi thời khắc trôi qua, bông hoa lại rũ xuống nhiều hơn cho đến khi nó chạm mặt đất. Tàn lụi chậm rãi và tự nhiên như thế thật hoàn hảo. Tôi không thể nhìn đi đâu khác khi nó dần dần mất đi chiếc vương miện làm từ những cánh hoa lửa rồi hoàn toàn héo úa.

Bông dạ hỏa đã chết.

Tôi hạ thấp cành xuống. Cơn bão ngưng bặt. Trên đầu tôi, bầu trời một màu xám đen—vẫn sáng như bấy lâu nay ở vùng đất tàn khốc này. Cái bóng lù lù của màn sương lại ùa đến và lũ ác hồn trở lại. Mặt chúng vô cảm khi không còn cảm nhận được sự sống của bông dạ hỏa, không còn háo hức trước thú vui giết chóc.

Chúng rút vào trong khu rừng âm u. Tôi quất rễ vào một con ma đi ngang qua mình, đập nó tan thành sương khói. Đám còn lại dạt xa ra khỏi tôi, chạy về chốn ảm đảm của chúng.

Dù đất đai có vẻ không thay đổi gì, quần đảo này đã không còn là vùng hoang tàn xám xịt như ngày hôm qua nữa. Dòng nước sinh mệnh khuấy động bên trong tôi, đưa khoảnh đất bên dưới rễ tôi màu mỡ trở lại.

Mặc cho những cánh hoa đã tiêu thành bụi, bông dạ hỏa rạng rỡ vẫn cháy rực trong tâm trí tôi, thổi bùng lên cơn thịnh nộ. Cũng như khi quần đảo này sinh ra từ đá nóng chảy, tôi sẽ rửa sạch thứ bệnh dịch trên đó với lửa đỏ.

Tôi đi theo lũ hồn ma đang nối nhau lướt qua những thân cây u ám.

Chúng sẽ phải trả giá cho thói độc ác của mình.

 - Tướng | 2150