Miss Fortune thumbnail

Miss Fortune

Thợ Săn Tiền Thưởng Vị trí: Xạ Thủ
Giá: RP: 79IP: 3150
Sát thương: 46.5 (+3 mỗi cấp) Máu: 435 (+85 mỗi cấp) Năng lượng:212 (+38 mỗi cấp) Giáp: 19 (+3 mỗi cấp) Kháng phép: 30 (+0 mỗi cấp) Tốc độ đánh: 0.656 (+3.01% mỗi cấp) Tốc độ di chuyển: 325 Tầm đánh:đánh xa

      08/05/2018

Kĩ năng

Nội tại: Đánh yêu

Mỗi khi Miss Fortune đánh thường lên một mục tiêu mới, cô gây thêm từ 50-100% sát thương vật lý (tùy theo cấp). Nội tại này gây 50% sát thương lên lính hoặc trụ.

Q: Bắn một được haiTiêu hao: 43/46/49/52/55 năng lượngHồi chiêu: 7/6/5/4/3sKhoảng cách: 650

Miss Fortune bắn một viên đạn xuyên qua mục tiêu đầu rồi bay tiếp vào một mục tiêu sau, gây 20/35/50/65/80 (+85% sát thương vật lý) (+35% Sức Mạnh Phép Thuật) sát thương vật lí lên mục tiêu đầu tiên và 40/70/100/130/160 (+100% sát thương vật lý)(+50% Sức Mạnh Phép Thuật) sát thương vật lí lên mục tiêu thứ hai. Áp dụng hiệu ứng trong đòn đánh trong kỹ năng này.

W: Sải bướccTiêu hao: 30 năng lượngHồi chiêu: 8s

Nội tại: Sau 5s không nhận sát thương, tăng 25 tốc độ di chuyển, tăng dần lên 60/70/80/90/100 tốc độ di chuyển sau 5s sau đó.

Kích hoạt: Nhận ngay lượng tốc độ di chuyển tối đa của nội tại Sải bước cùng với 40/55/70/85/100% tốc độ đánh trong vòng 3s.

Đánh yêu tăng thời gian hiệu lực của tốc độ đánh khi kích hoạt thêm 1s (2s đối với tướng).

E: Mưa đạn Tiêu hao: 80 năng lượngHồi chiêu: 14/13/12/11/10sKhoảng cách: 1000

Miss Fortune bắn hàng trăm viên đạn lên trời và rơi như mưa xuống một vị trí sau 0.5s, gây 80/115/150/185/220 (+80% sức mạnh phép thuật) sát thương phép trong 2s và làm chậm những kẻ địch trúng phải 28/36/44/52/60% trong 1s.

R: Bão đạnTiêu hao: 100 năng lượngHồi chiêu: 120/110/100sKhoảng cách: 1400

Miss Fortune bắn 12/14/16 tràng đạn theo hình nón phía trước mặt trong 3s, gây (75% sát thương vật lý + 20% sức mạnh phép thuật) sát thương vật lý mỗi tràng đạn. Bão đạn có thể gây chí mạng gây 120% sát thương mỗi tràng đạn.

Truyền thuyết về Miss Fortune

“Nguy hiểm càng lớn, tiền thưởng càng cao.” ~ Miss Fortune
Một thuyền trưởng Bilgewater nổi tiếng về nhan sắc nhưng cũng đáng sợ về mặt tàn nhẫn, Sarah Fortune bật hẳn lên giữa đám tội phạm khét tiếng của thành phố cảng. Khi còn nhỏ, cô đã chứng kiến vua hải tặc Gangplank sát hại gia đình mình—và đã trả thù một cách tàn bạo sau đó khi thổi tung kỳ hạm của hắn khi hắn vẫn còn trên boong. Những ai đánh giá thấp cô sẽ phải đối mặt với một đối thủ mưu mẹo và khó đoán... và nhiều khả năng là một hai viên đạn vào bụng.

Tiểu sử về Miss Fortune

Xinh đẹp và nguy hiểm: Ít ai sánh ngang Miss Fortune trong cả hai. Là một thợ săn tiền thưởng lừng lẫy của Bilgewater, cô xây nên huyền thoại bằng cách ghim đạn đầy người kẻ địch và bắt giữ đám cặn bã. Tiếng nổ từ cặp súng lục vang vọng qua những cầu cảng bốc mùi và những căn nhà lụp xụp nơi thành phố cảng chính là dấu hiệu báo rằng: một cái tên nữa trên Bảng Truy Nã đã bị gạch bỏ.

Như hầu hết những người gây dựng danh tiếng trong mê cung ngoằn ngoèo đầy mùi muối ở Bilgewater, tay Miss Fortune đã nhúng không ít chàm. Tuy nhiên, đâu phải lúc nào cô cũng vậy. Trước đây, cô từng là Sarah, con gái một thợ làm súng tài ba sống yên bình trên hòn đảo biệt lập của bà. Cô bé giúp mẹ rèn khung, gọt giũa kim hỏa, đo kích cỡ cò súng, hoặc bắn thử. Tay nghề mẹ cô đã đi vào truyền thuyết, và tác phẩm bà làm ra xuất hiện trong bộ sưu tập của biết bao nhà quý tộc giàu có. Nhưng đôi khi, chúng lại bị thèm muốn bởi những kẻ có ý định thấp hèn và trái tim đen tối hơn nhiều. Trong số đó có tay cướp biển mới nổi Gangplank. Ngạo mạn và tự tin vào sức mạnh bản thân, hắn bắt mẹ Sarah chế tác ra cặp súng lục chưa ai từng sở hữu. Thỏa thuận miễn cưỡng được thiết lập, và một năm sau, Gangplank quay lại lấy “hàng.” Hắn lộ rõ bộ mặt tráo trở khi không hề có ý định trả tiền – hắn muốn đoạt chúng bằng vũ lực. Thứ mẹ Sarah tạo nên quả là tuyệt tác, hai khẩu đại bác cầm tay với độ chính xác chết người và vẻ đẹp tinh xảo. Quá tốt cho một kẻ như hắn, bà tuyên bố khi thấy Gangplank đã trở thành một tên cướp biển tàn bạo thế nào. Điên tiết, Gangplank giằng lấy cặp súng và bắn vào chính người chế tạo trước khi quay sang chồng và con bà. Thế rồi, để hả giận, hắn thiêu rụi khu xưởng và đập nát thứ hắn vừa lấy được. Nếu chúng quá tốt cho một kẻ như hắn thì sẽ chẳng ai có được chúng cả, hắn đã nói vậy đấy. Sarah tỉnh dậy trong đau đớn, mái tóc vàng rơm nhuốm đỏ máu mẹ cô. May mắn thay, mấy viên đạn đều sượt qua tim. Cô bò khỏi căn nhà nay chỉ còn là đống tro tàn, mảnh vỡ của cặp súng ghì chặt trong lồng ngực. Thân thể dần bình phục, nhưng một phần tâm trí cô vẫn kẹt trong khu xưởng đó, và không chất tẩy nào có thể xóa đi màu đỏ rực trên tóc Sarah – ấy là người ta đồn thế. Ác mộng giày vò hằng đêm, nhưng cô vượt qua tất cả bằng ám ảnh phục thù mãnh liệt. Cô phục chế cặp súng mẹ mình đã làm và học hỏi mọi thứ có thể về Gangplank trong lúc hắn vươn lên giành quyền lực, chuẩn bị cho cái ngày cô đủ sức tiêu diệt hắn. Giong buồm đến Bilgewater, Sarah hạ gục kẻ đầu tiên chỉ trong vài phút sau khi đặt chân lên sàn gỗ cong vênh của cầu cảng, một tên cướp biển say bét nhè có cái đầu dang được treo thưởng. Cô bắn hắn và kéo xác đến chỗ Bảng Truy Nã, luôn tiện nhận thêm cả tá cái tên nữa. Mới một tuần, tất cả đều được giải quyết, đám tội phạm bất hạnh bị Sarah truy đuổi đều đã chết hoặc bị tống giam. Cô nhanh chóng có cho mình tiếng tăm đáng sợ trong mọi quán rượu và sới bạc ở Bilgewater. Chọn cái tên Miss Fortune, cô vừa muốn đe dọa những kẻ bị săn lùng, vừa muốn che giấu ý định thực sự đằng sau những chiến tích chói lọi kia. Gangplank sẽ không bao giờ biết cô đang đến; cô chỉ là một trong vô số thợ săn tiền thưởng khác trên đường phố đông đúc của Bilgewater mà thôi. Nhiều năm sau, truyện về Miss Fortune lan rộng khắp, và càng ngày càng ly kỳ hơn. Cô chiếm con tàu Syren của một tay thuyền trưởng không biết tốt xấu dám đối đầu với mình. Cô nhấn chìm ông trùm của băng Hải Tặc Dao Lụa trong thùng rượu rum. Cô lôi cổ Doxy-Ripper điên khùng ra khỏi hang ổ của hắn trong bụng một con thủy quái khổng lồ đã bị xẻ thịt hơn nửa trên cảng lò mổ. Gangplank vẫn quá mạnh để công khai đối đầu, nên Miss Fortune khôn ngoan dành thời gian chuẩn bị kỹ lưỡng. Cô tập hợp một nhóm đồng minh và thủ hạ ít ỏi nhưng trung thành, sẵn sàng cho thời khắc đánh bại tên ác quỷ. Nhưng lấy mạng Gangplank là chưa đủ. Cô phải khiến hắn chịu đủ nhục nhã và đốt thành tro mọi thứ hắn quan tâm. Chỉ có như vậy mới thỏa mãn được cô nàng thợ săn tiền thưởng có mái tóc đỏ màu máu. Và ngày đó cuối cùng cũng tới. Miss Fortune đánh cuộc tất cả để khai màn chiến dịch lật đổ Gangplank. Mưu kế chồng chất mưu kế, để cuối cùng Vũng Tử Thần nổ tung thành ngàn mảnh vụn và vị vua tự phong của Bilgewater bị đá khỏi ngai vàng. Tuyệt nhất là, toàn thể cư dân Bilgewater đều chứng kiến điều đó. Giờ, khi Gangplank đã mất ngôi, đám thuyền trưởng hải tặc và trùm băng đảng còn lại trong thành phố xâu xé lẫn nhau để tiếp quản vị trí của hắn. Trận chiến giành Bilgewater đã chính thức bắt đầu.

Truyện ngắn về Miss Fortune - Xuống giữa đám người chết

Cầu Cảng Trắng tại Bilgewater được biết đến nhờ sự hoang vu của nó, nơi đây được ví như là một địa điểm thích hợp để dành thời gian của phần đời sau khi trút hơi thở cuối cùng. Ở đây có một phong tục là người chết sẽ không được chôn, thay vào đó họ sẽ đem thi thể trở về với biển cả bao la. Những nấm mồ sẽ không dừng lại ở những mô đất nữa, mà chính cái lạnh nơi đại dương sâu thẳm mới chính là thứ bao bọc lấy những thi thể. Rất ít trong số đó người ta có thể thấy được biển tên của người xấu số, còn lại hầu hết là những tấm biển được cắm để khoanh vùng nấm mồ, cảnh báo về sự xuất hiện của thủy quái.

Miss Fortune ngồi vắt chân trên một chiếc thùng rượu Rapture Rum trống không ở cuối cầu cảng, trên bờ môi vẫn còn vắt vẻo điếu xì gà cháy dở. Một tay cô đang nắm một chiếc ống thở được kết nối với một cỗ quan tài nửa chìm nửa nổi đang ngụp lặn phía dưới mặt nước. Tay còn lại thì đang kéo lấy chiếc dây thừng sờn bạc gian được cuốn qua một chiếc ròng rọc rỉ sét và buộc vào nắp quan tài. Cả hai khẩu súng lục của cô ta đều nằm nguyên trong bao đựng trong tầm với.

Ánh trăng chiếu một tia sang yếu ớt xuyên qua những lớp sương mập mờ, dát một lớp màu vàng nhạt trên mặt nước biển. Tiếng mòng biển văng vẳng đâu đó bên cạnh bến cảng, từ trước đến nay vẫn luôn là một điểm lành. Người ta biết rõ về dấu hiêu này hơn bất cứ dấu hiệu nào khác.

“Đến lúc rồi” – Cô ấy thì thầm khi một gã đàn ông đầu trọc mang trên mình chiếc áo choàng dài tới đầu gối bước ra khỏi đám đông, kéo theo hàng tá cái nhìn thèm muốn của đám chuột nhắt có mặt trong quán, chúng ước ao gã đàn ông kia sẽ uống cho thật say sưa, để chúng có thể kiếm được một bữa dễ dàng. Tên đàn ông đó là Jakmunt Zyglos, nằm trong hội Huynh Đệ Xăm Mình. Bất cứ tên cướp biển nào trong hội của hắn có đều những hình xăm, nhưng trên da thịt của Zyglos lại không chỉ là những hình xăm đơn thuần, mà nó ghi lại từ tên những tình than của hắn, cho đến những chiếc tàu hắn từng đánh đắm và cả tên những nạn nhân đã từng bị hắn sát hại. Quả thực bức tranh đáng ghê tởm trên người hắn là một trong những lời thú tội trần trụi nhất mà Miss Fortune từng chứng kiến.

Hắn rảo bước dọc theo cầu cảng, nhưng vẫn phóng cái nhìn dò xét của mình sang 2 bên để đề phòng bất trắc. Trong tay hắn khư khư thanh đoản kiếm cùng với một chiếc nanh cá mập treo lủng lẳng bên hông. Trên tay hắn là một khẩu súng dài được trang bị ống nhòm bằng kính chạy dọc theo chiều dài của súng.

“Anh ấy đâu?” Zyglos hét lên. “Ngươi nói sẽ mang theo anh ấy cơ mà.”

“Đó là công nghệ vũ khí của Piltover sao?” – Cô phớt lờ câu hỏi của hắn.

“Mẹ kiếp, trả lời câu hỏi của ta!”

“Ngươi mới là người phải nói trước,” – Miss Fortune nói trong khi thả lỏng chiếc dây nối với ròng rọc được cột với cỗ quan tài, khiến nó chìm xuống thêm một chút. “Sau tất cả, ta chẳng dám chắc chiếc ống thở này sẽ dài bao nhiêu, và ta chắc rằng ngươi không muốn người anh em của mình sẽ ở trong đó mà chẳng có chút không khí nào chứ hả?”

Zyglos hít một hơi thật sâu, Miss Fortune cảm thấy sự căng thẳng thoát ra từ người hắn.

“Khốn kiếp! Đúng vậy, nó là từ Piltover” – hắn hét lên và giơ súng lên, cầm chắc tay vào chốt an toàn.

“Có vẻ đắt đỏ đấy,”- Mis Fortune nói.

“Ta nghĩ ngươi phải biết rồi chứ” – Zyglos cười khinh bỉ.

Miss Fortune lập tức nới lỏng dây ở ròng rọc thêm nữa. Bong bóng khí sủi lên từ cỗ quan tài. Zyglos lập tức giơ tay lên và khẩn cầu.

“Thôi được! Thôi được! Nó là của mi, làm ơn hãy kéo anh ấy lên.”

“Ngươi sẽ yên lặng mà rời đi chứ?”

“Ta còn sự lựa chọn nào khác sao?” – hắn hỏi lại “ Ngươi đánh chìm toàn bộ tàu, tiêu diệt toàn bộ thủy thủ đoàn, bắt người anh em của ta vào tù ngục, để làm gì cơ chứ? Một khẩu súng ăn trộm? Một khoản tiền thưởng?

“Mỗi thứ một chút, rồi sao?”

“Thế cuối cùng sinh mạng ta đáng bao nhiêu đối với ngươi cơ chứ?”

“Thành tiền ý hả? Chắc vào khoảng 500 đồng bạc đó.”

“Suy cho cùng tất cả mớ hỗn loạn này cuối cùng cũng chỉ vì 500 đồng bạc lẻ thôi sao?”

“Vấn đề không phải vì tiền. Đơn giản vì ngươi là thuộc hạ của Gangplank,” Miss Fortune nói. “Đó là lý do ta muốn người chết.”

“Chết? Khoan đã. Trên lệnh truy nã ghi là Bắt sống cơ mà!”

“Đúng vậy, nhưng ta chưa bao giờ là người giỏi việc tuân theo chỉ dẫn cả,” – Miss Fortune nói, đồng thời thả tay cả sợi dây thừng và ống thở. Cỗ quan tài cứ dần trôi vào sự diệt vọng, chỉ để lại một vài vệt bóng nước trên mặt biển. Zyglos rống lên tên người anh em của mình trong thảm thiết, hắn lao về phía Miss Fortune cùng với chiếc đoản kiếm của mình. Cô ta chỉ đơn giản đợi hắn đến gần rồi rút cả hai khẩu súng lục của mình và nổ súng cùng lúc, một viên vào mắt, và một viên vào tim.

Miss Fortune nhổ điếu thuốc của mình xuống lòng đại dương và thổi từng làn khói vào trong không trung.

“Tự bảo trọng nhé,” – Cô mỉm cười nói, diễn tập những lời dối trá sẽ nói với người trả tiền cho lệnh truy nã. “Gã điên này rút kiếm lao thẳng vào tôi, nên tôi không có sự lựa chọn nào khác ngoài giết hắn.”

Miss Fortune cúi xuống để nhặt chiếc súng ngắm của Piltover lên. Cẩn thận đảo qua đảo lại khẩu súng trên tay, cô cảm thấy nó quá nhẹ so với mình, nhưng được chế tác đầy tính nghệ thuật và nguy hiểm chết người. Nụ cười cay đắng chợt lóe lên trên khóe môi của cô khi những cảm xúc ngày xưa chợt ùa về. Cô nhớ hơi ấm đến từ lò đúc súng, mùi dầu trên từng khẩu súng, và tất nhiên cô cũng nhớ cái cách mẹ cô vẫn hay đặt tay lên đôi bờ vai của cô. Miss Fortune thở dài và lắc những kí ức ra khỏi đầu trước khi nó chuyển thành đầy chua xót. Cô ném khẩu súng chiến lợi phẩmxuống dưới biển, để nó chìm sâu xuống bóng đen phía đáy đại dương. Biển xứng đáng với những gì nó đáng có, sau tất cả, cô ấy đã không dối trá, nó cũng đáng giá chút đỉnh.

Cô ấy đứng đó và quay trở về Bilgewater. Cô ấy biết rằng mình cũng nên ném nốt xác của Zyglos xuống biển, nhưng những chú chuột biển và lũ hải âu cũng phải ăn chứ, phải không?

Và thịt tươi thì luôn là một thứ sơn hào hải vị tại cái chốn Cầu Cảng Trắng này.

 - Tướng | 3418