Nautilus thumbnail

Nautilus

Khổng Lồ Biển Sâu Vị trí: Đỡ đòn, Phụ: Đấu sĩ
Giá: RP: 99IP: 4800
Sát thương: 60.844 (+3.3 mỗi cấp) Máu: 662.48 (+86 mỗi cấp) Năng lượng:381 (+47 mỗi cấp) Giáp: 30.21 (+3.75 mỗi cấp) Kháng phép: 33.35 (+1.25 mỗi cấp) Tốc độ đánh: 0.02 (+1% mỗi cấp) Tốc độ di chuyển: 325 Tầm đánh: cận chiến

      01/06/2018

Kĩ năng

Nội tại: Mỏ neo ngàn cânHồi chiêu: 9/8/7/6

Đòn đánh thương đầu tiên của Nautilus gây thêm 2 + (6x Level của Nautilus) sát thương vật lý và làm chôn chân mục tiêu đi 0.5/0.76/1/1.25/1.5 giây. Hiệu ứng này không thể xảy ra trên cùng một mục tiêu mỗi 9/8/7/6 giây.

Q: Phóng mỏ neoTiêu hao: 60/70/80/90/100 năng lượngHồi chiêu: 18/16/14/12/10 giâyPhạm vi: 1100

Nautilus phóng cái mỏ neo tới trước, nếu trúng phải kẻ địch, Nautilus kéo bản thân lẫn mục tiêu lại gần nhau đồng thời gây 60/105/150/195/240 (+75% sức mạnh phép thuật) sát thương phép và làm choáng nạn nhân trong 1 thoáng.

Nếu mỏ neo trúng phải địa hình, Nautilus sẽ kéo bản thân về phía trước và thời gian hồi chiêu được giảm đi 50%.

W: Cơn giận của người khổng lồTiêu hao: 80 năng lượngHồi chiêu: 18 giây

Nautilus bao phủ lấy bản thân bằng những luồng năng lượng hắc ám giúp chặn khỏi 65/70/75/80/85 cộng với 9/11/13/15/17% số máu cộng thêm của hắn sát thương trong tối đa 10 giây.

Trong thời gian lớp bảo hộ còn tồn tại, các đòn đánh cơ bản của Nautilus gây ra hiệu ứng sát thương theo thời gian lên tất cả những đơn vị quanh mục tiêu của hắn. Hiệu ứng gây 30/40/50/60/70 (+40% sức mạnh phép thuật) sát thương phép trong 2 giây.

E: Thủy triều dữ dộiTiêu hao: 40/50/60/70/80 năng lượngHồi chiêu: 7/6.5/6/5.5/5 giâyPhạm vi: 600

Nautilus nện xuống đất tạo ra những vụ nổ quanh hắn. Mỗi vụ nổ gây 60/100/140/180/220 (+30% sức mạnh phép thuật) sát thương phép lên những kẻ địch trong vùng ảnh hưởng đồng thời làm chậm chúng đi 30/35/40/45/50% trong 1.5 giây. Hiệu ứng làm chậm giảm dần theo thời gian. Một đơn vị có thể bị trúng nhiều vụ nổ, tuy nhiên sát thương ở các lần tiếp theo sẽ bị giảm đi 50%.

R: Thủy lôi tầm nhiệtTiêu hao: 100 năng lượngHồi chiêu: 140/110/80 giâyPhạm vi: 825

Nautilus bắn ra một cơn sóng truy đuổi theo một tướng đối phương, gây 125/175/225 (+40% sức mạnh phép thuật) sát thương phép lên những kẻ địch nó lướt qua và hất chúng lên trời.

Cơn sóng bùng nổ khi đụng phải mục tiêu gây 200/325/450 (+80% sức mạnh phép thuật) sát thương phép và hất nạn nhân lên trời đồng thời gây choáng trong 1/1.5/2 giây.

Truyền thuyết về Nautilus

Ai cũng phải biết những truyện kể; ai cũng phải cúng tế ở Bilgewater. Từ thời xưa thật là xưa, Nautilus đã lang thang trong vùng nước tối ngoài khơi Quần Đảo Lam Hoa, kéo những thủy thủ bất cẩn xuống với nỗi diệt vong. Gã khổng lồ mang giáp này ra tay mà không báo trước, những bước chân khuấy động mặt biển, trước khi vung mỏ neo lên đập tan tất cả. Sau đó, hắn kéo những gì còn lại xuống đáy sâu để xoa dịu cơn thịnh nộ của Quý Bà Râu.

Tiểu sử về Nautilus

Nautilus đã từng là một thủy thủ được Viện Chiến Tranh cử đi khám phá các hải phận chưa được đưa vào hải đồ của Biển Hộ Vệ. Chuyến thám hiểm đã đưa hắn đến với những hải phận vô danh nơi hắn và thủy thủ đoàn tìm thấy những vùng nước chứa đầy các dung dịch đen mà chẳng ai có thể nhận diện. Dẫu bổn phận của họ là phải khám phá bất cứ thứ gì có vẻ mới mẻ mà họ tìm thấy, tuy nhiên cả thủy thủ đoàn chẳng ai lại dám liều lĩnh với vùng nước đục, ngoại trừ Nautilus. Nào ai có ngờ, sau khi hắn vận lên bộ trang phục kềnh càng chuyên dụng cho thám hiểm, rồi leo qua thành tàu thì một thứ gì đó lẩn khuất dưới con nước hắc ám chộp lấy hắn. Hắn cố bám vào thành thuyền, nhưng cái thứ quỷ quái đó kiên quyết chẳng chịu buông tha, nó giật mạnh đến nỗi cả con thuyền bắt đầu tròng trành. Cả thủy thủ đoàn cảm thấy sợ hãi, và họ đã ra một quyết định khủng khiếp. Trong khi hắn đang gào thét cầu viện sự giúp đỡ, họ lạnh lùng đánh bật bàn tay đang cố bám vào mạn thuyền của hắn ra. Hắn rơi vào con nước đen ngòm nhưng vẫn cố gắng bám vào chiếc mỏ neo một cách tuyệt vọng. Những chiếc vòi hắc ám bao phủ lấy hắn, và hắn chả thể làm gì khác ngoài việc nhìn hình ảnh con tàu khuất dần.

Khi Nautilus thức tỉnh, hắn đã trở thành một thứ gì đó thật... khác biệt. Bộ giáp to kềnh bằng thép đã trở thành một lớp vỏ liền mạch bao quanh hắn ẩn giấu một sự thật tồi tệ bên trong. Tất cả những kí ức của hắn trở nên thật mơ hồ và xa xăm, nhưng có một điều chắc chắn là: hắn đã bị bỏ rơi trong bóng tối thăm thẳm nơi đây, chết dần chết mòn. Trong tay hắn vẫn còn nắm chặt chiếc mỏ neo, chiếc mỏ neo của lũ người đã bỏ rơi hắn. Vô định, hắn nắm lấy manh mối này và lê bước – quá nặng nề để bơi hay chạy – tìm kiếm những câu trả lời. Hắn lang thang chẳng hề có một chút cảm giác về thời gian hay phương hướng, tất cả cứ như một giấc mộng vĩnh hằng. Đến khi hắn trở về được với bờ biển của Bilgewater, hắn chẳng còn chút gì thuộc về con người quá khứ cả. Chẳng còn nhà cửa, chẳng còn gia đình, chẳng còn gì cả. Những thủy thủ khiếp hãi khi nghe câu chuyện của Nautilus đã chỉ hắn đến với Viện Chiến Tranh, nhưng những anh hùng nơi đó đã khước từ khát khao muốn tìm hiểu thông tin về lũ bạn đồng hành trước kia của hắn. Và rồi Nautilus biết đến Liên Minh Huyền Thoại ở nơi đấy hắn tìm thấy một cơ hội để khám phá và trừng phạt lũ người chịu trách nhiệm cho tất cả những chuyện này.

...Part 2
ể hiểu thấu được truyền thuyết về Nautilus, trước tiên người ta phải biết về người đàn ông--mà ngay cả những câu chuyện khoác lác nhất trong quán rượu cũng phải thừa nhận, rằng gã thật sự từng là một con người.

Mặc dù những cơn sóng đã cuốn trôi tên thật của gã, nhưng đa số vẫn nhớ Nautilus không chỉ là một thủy thủ mà còn là một thợ lặn trục vớt. Bên ngoài vùng cực nam của Quần Đảo Lửa Xanh là một nghĩa trang đầy xác tàu đắm, đồn rằng những con tàu này mất tích khi đang trên đường tìm kiếm vùng đất hứa, nhằm trao đổi của cải tiền tài với sự bất tử. Vào những ngày đẹp trời, kho báu này lấp lánh rực rỡ dưới mặt biển như những lời dụ hoặc quyến rũ. Nhiều thủy thủ đoàn tìm kiếm thợ lặn để thu thập báu vật, và không ai có thể bì được với kỹ năng lặn biển tuyệt vời của gã khổng lồ cơ bắp Nautilus.

Với khả năng nhịn thở vô cùng lâu dưới đáy nước, Nautilus thích lặn tự do không cần phụ thuộc vào bình khí. Luôn mang lên vô cùng nhiều vàng hoặc đồ trang sức quý giá cho thủy thủ đoàn, nhưng gã không hề đòi hỏi thù lao đặc biệt nào--gã chỉ yêu cầu thuyền trưởng ném một đồng vàng từ trên mạn tàu xuống biển khi tàu rời đi, như một cử chỉ tôn vinh và xoa dịu đại dương bao la. Đây chỉ là nỗi mê tín của một thủy thủ, nhưng nhiều người e sợ biển cả vẫn thực hiện nhằm đảm bảo chuyến về an toàn.

Nhiều năm trục vớt đã khiến kho báu nhanh chóng cạn kiệt, mỗi mẻ thu thập lại ít đi một chút, cho đến một ngày thủy thủ đoàn của Nautilus nhận ra rằng con tàu và tất cả đều đã bị mua lại.

Bình minh rực đỏ vào buổi sáng vị thuyền trưởng mới xuất hiện trên tàu. Đến từ một cảng nước ngoài, hắn mang theo một bộ đồ khổng lồ bằng đồng thau và sắt. Hắn chỉ tập trung vào Nautilus; quả thực, hắn đã mua lại con tàu vì Nautilus. Rõ là tên thuyền trưởng này bị ám ảnh bởi một xác tàu kỳ bí, con tàu này vẫn chìm trong bóng tối ngay cả vào ngày đẹp trời. Bộ giáp lặn có thể chịu được áp lực dưới đáy đại dương lâu hơn bất kỳ một người nào, đủ để thu thập những thứ ẩn giấu dưới bóng tối bất thường kia.

Thủy thủ đoàn cho rằng có việc làm còn hơn nhịn đói, và Nautilus bắt đầu bị đóng vào bộ giáp lặn, sàn gỗ rền rĩ vì sức nặng của nó. Cơn hoảng loạn dâng tràn trong lồng ngực khi gã nhận ra họ không có gì để trả tiền lễ. Tên thuyền trưởng nước ngoài cười phá lên khi Nautilus được hạ dần xuống mặt nước. Hắn đảm bảo với thủy thủ đoàn rằng thứ mà Quý Bà Râu đang bảo vệ sẽ khiến họ giàu có vượt xa tưởng tượng. Khi Nautilus trở lại, họ sẽ trả món tiền lễ ngớ ngẩn đó.

Khi Nautilus chìm dần, ánh sáng phía trên ngày một mờ đi, và tất cả trở nên tĩnh lặng, tiếng thở của gã là âm thanh duy nhất vang vọng trong bộ giáp lặn. Và rồi một cái gì đó vươn ra từ vực thẳm. Gã đang bị nó kéo xuống, lần đầu tiên trong đời gã thấy như tim mình bị bóp nghẹt bởi sự sợ hãi. Đó không phải là kho báu thuyền trưởng tìm kiếm, mà là một nguồn sức mạnh ma quái đang say ngủ.

Nautilus nắm lấy sợi xích mỏ neo, đây là mối liên kết cuối cùng của gã với thế giới bên trên, để đu dần lên khi cái thứ gì đó phía dưới đang cố kéo gã xuống. Nhưng trọng lượng của gã quá nặng. Ngay khi những ngón tay kim loại to lớn của gã sắp vươn ra khỏi mặt nước thì sợi xích gãy ngang. Nautilus gào thét trong bộ giáp lặn, nhưng không ai có thể nghe thấy. Gã đổ nhào vào vùng xoáy nước tăm tối, tay nắm chặt lấy mỏ neo trong tuyệt vọng. Những cái tua đen tuyền quấn quanh gã, và gã chỉ còn nhìn thấy đường nét mờ ảo của con tàu thân quen dần phai mờ. Và rồi mọi thứ chìm vào bóng tối.

Khi Nautilus tỉnh dậy dưới đáy đại dương, gã đã là một thứ gì đó... khác biệt. Bóng tối không còn tổn thương gã nữa. Bộ giáp lặn cồng kềnh đã biến thành lớp vỏ bọc liền mạch ôm lấy gã ẩn giấu giao kèo mà nguồn sức mạnh nguyên thủy kia đã tạo ra với linh hồn của gã. Bị kẹt dưới vực thẳm không có tí ánh sáng mặt trời, gã chỉ nhớ duy nhất một việc--lời hứa không được thực hiện của tên thuyền trưởng mới.

Nautilus thề rằng, ngay tại đây, ngay lúc này, tất cả đều phải trả tiền lễ cho đại dương. Gã sẽ tự mình kiểm chứng.

Bị thúc đẩy bởi ý nghĩ này, gã tiến dần về phía bờ biển. Nhưng khi gã đến được Bilgewater, rất nhiều năm đã trôi qua, và gã không thể tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của thuyền trưởng và thủy thủ đoàn. Gã đã không còn có thể quay lại cuộc sống lúc trước, gã cũng chẳng thể trả thù ai cả. Thay vì quay lại biển cả, gã chọn cách gieo rắc cơn thịnh nộ của mình lên những kẻ tham lam, kéo thủng thuyền của bọn chúng với cái mỏ neo hùng mạnh của gã.

Đôi lúc, trong những cơn sóng, những ký ức xa xôi về con người lúc trước gã trôi nổi trên đường ngấn nước... nhưng bản ngã hiện tại của Nautilus vẫn luôn chìm đắm dưới mặt biển.

Truyện ngắn về Nautilus - Xà Tinh

Không, không, chỗ đó ngồi được. Kéo một cái ghế, rồi lún xuống đi, bạn hiền… Nói hơi khó hiểu một chút, thông cảm, quen thói từ xưa ấy mà. Heh

Aye, tui đã nhìn thấy mấy cái xác tàu đắm. Còn từng ở trong một chiếc luôn, lúc đó tui còn trẻ giống chú em vậy. Tên cổ là Xà Tinh, con tàu ấy, bị kéo xuống eo biển Lởm Chởm. Tui là người duy nhất còn sống, vậy đó. Chú em mà mua cho tui ít bia rượu gì đó, thì tui sẽ kể cho mà nghe.

Này á? Không, đồng vàng này không dành để xài đâu, bạn hiền. Đây là đồng Kraken may mắn của tui để trả Tiền Lễ.

Tiền Lễ. Chú em biết mà. Ai lại không biết chứ. “Trả Tiền Lễ, hoặc đối mặt với cơn thịnh nộ của biển cả.”

Ò, bởi Quý Bà Râu… Ủa vậy chú em chưa từng nghe về Nautilus luôn hả? Gã Khổng Lồ Biển Sâu?

Ê bồi! Rót cho tụi tui một lượt nào, bồi, đấy thế mới tốt chớ. Chuyện này phải có tí bia bọt mới kể được, hiểu không... anh bạn này của tui sẽ trả hết.

Ahh, đúng là đồ xịn, ngon gì đâu luôn.

Ba mươi năm về trước, lúc bấy giờ đang trở về sau chuyến đi săn. Tui là thợ phóng lao cừ khôi trong Hạm Đội Đồ Tể đó nha. Bọn tui bắt được một con thủy quái vây rìu, bự tổ chảng còn dữ nữa, và bọn tui đang trên đường kéo con quái thú về cảng. Ngay trước bình minh. Đèn đóm ở Bilgewater chớp lóe đằng xa, vẫy tay chờ đón bọn tui. Mấy con cá lưỡi kiếm và cá mập điên cuồng bám theo, tại máu con vây rìu lan ra dữ quá.

Và rồi thuyền trưởng của bọn tụi... Ờ, thật ra là chẳng ai trong bọn tụi thiệt sự quan tâm đến lão hết. Chả tin tưởng được miếng nào. Lão thề là lão đã trả Tiền Lễ trước khi trở về. "Chỉ một đồng vàng Kraken mà thôi," lão nói, "đó là những gì tui đã trả."

Nhưng không ai trong số bọn tui thấy lão ném nó qua mạn tàu cả. Bởi vậy, tự nhiên bọn tui thấy nghi ngờ, tại ai mà không biết lão già kẹt xỉ này chớ. Nhưng cuối cùng bọn tui cũng căng buồm về.

Và đó là khi Gã Khổng Lồ tấn công bọn tui.

Không một lời cảnh báo, cái mỏ neo vĩ đại đẫm máu đâm vào bọn tụi từ bên dưới. Nó đập gãy sống thuyền, thẳng lên boong chính. Ghìm chặt bọn tui, và bắt đầu kéo bọn tụi xuống... Ôi, hỗn loạn hết thảy, bạn hiền ạ. Thủy thủ bị ném qua mạn tàu. Nước khuấy tung lên và rồi quái thú ăn xác nuốt chửng tất cả. Tui đã túm lấy lão thuyền trưởng, hét vào mặt lão, "Thứ dối trá! Đây là hình phạt của Quý Bà với những kẻ không trả tiền lễ!"

Con tàu chìm nhanh xuống. Nhưng tấm ván đang giữ cái mỏ neo bị gãy, và nó trượt xuống vực thẳm. Nếu mà tới đó là xong thì chắc nhiều người trong bọn tui đã sống sót.

Nhưng nó đã hết đâu. Nautilus vẫn chưa xong việc mà. Con tàu đột ngột nghiêng sang mạn phải. Đó là vì trọng lượng của Gã Khổng Lồ trĩu xuống khi gã bước lên boong. Có lẽ trước đây gã từng là con người, nhưng thứ mà tui thấy đêm đó nhất định là quái vật trỗi dậy từ những con sóng. Tui bóp chặt cổ lão thuyền trưởng. "Là do lão!" Tui gào hết sức lực, cố sức bóp chết lão khốn đó, mắt lão trợn lên hết cỡ. Lão thấy rõ Nautilus đang tới...

Rồi tui đẩy lão thuyền trưởng ra xa, xuống chỗ boong đang nghiêng, và gã quái vật đó túm lấy lão bằng một tay, chú em có tin không! Bự khủng khiếp, mấy ngón tay gã nắm gọn lão thuyền trưởng và người lão thì không có nhỏ bé gì cho cam đâu.

"Tiền lễ của ngươi đấy!" Tui gào lên, rồi nhảy qua mạn tàu.

Tui không biết mình chìm trong nước bao lâu. Chắc chỉ mấy giây thôi mà như cả ngàn năm vậy. Nhưng mà con quái ăn xác không ngoạm tui miếng nào, Mẹ Rắn đã hài lòng. Tự kéo bản thân lên một trong mấy mỏm đá nhô ra của eo biển, và tui ngồi đó chứng kiến Xà Tinh chìm xuống.

Nautilus vẫn đang bóp lão thuyền trưởng, co rút và vặn vẹo như một con giun mắc kẹt, không có bất kì lối thoát nào cả. Gã Khổng Lồ chỉ đứng đó, bất động như một bức tượng. Tui nhìn bọn họ chìm dần, chìm dần vào bóng tối.

Sao lại tha cho tui? Không biết luôn. Chắc là do tui là người duy nhất thực hiện lời hứa. Hoặc có thể Nautilus muốn chừa lại một người sống để kể lại việc này cho người khác. Nhưng vào những đêm tối đen ở Bilgewater, khi đám sương mù chết người xuất hiện, chú em có thể nghe thấy tiếng gã lê la ở những vũng cạn, chậm rãi và điềm tĩnh, kéo cái mỏ neo theo từng bước chân...

Muốn nghe một lời khuyên hữu ích không, bạn hiền? Hãy giữ một đồng vàng trong túi, và luôn luôn trả Tiền Lễ. Nhớ đừng có tin bất kỳ tên thuyền trưởng nào nói là hắn đã trả rồi, trừ khi tận mắt nhìn thấy hắn làm thế.

Nói cho cùng, chú em có thể không may mắn được như tui đâu.

 - Tướng | 2533