Orianna thumbnail

Orianna

Quý Cô Dây Cót Vị trí: Pháp sư, Phụ: Hỗ trợ
Giá: RP: 89IP: 4800
Sát thương: 42.968 (+2.6 mỗi cấp) Máu: 596.72 (+79 mỗi cấp) Năng lượng:384 (+50 mỗi cấp) Giáp: 20.04 (+3 mỗi cấp) Kháng phép: 30 (+0 mỗi cấp) Tốc độ đánh: 0 (+3.5% mỗi cấp) Tốc độ di chuyển: 325 Tầm đánh:đánh xa

      08/05/2018

Kĩ năng

Nội tại: Lên dây cót

Các đòn đánh của Orianna gây thêm 10/18/26/34/42/50 (+15% sức mạnh phép thuật) sát thương phép. Sát thương này gia tăng thêm 20% khi Orianna tấn công trên cùng một mục tiêu, cộng dồn lên đến gấp 2 lần.

Lê Dây Cót sẽ reset khi Orianna tấn công vào mục tiêu khác hoặc không tấn công trong 4 giây.

Q: Tấn côngTiêu hao: 50 năng lượngHồi chiêu: 6/5.25/4.5/3.75/3 giâyPhạm vi: 825

Orianna điều khiển khối cầu bắn vào một vị trí chỉ định, gây 60/90/120/150/180 (+50% sức mạnh phép thuật) sát thương phép lên những mục tiêu trên đường bay. Tuy nhiên, nó sẽ gây ít hơn 10% sát thương lên mỗi đơn vị trúng phải (tối thiểu 40%).

Khối cầu sẽ yên vị tại vị trí đó để chịu sự điều khiển tiếp theo của Orianna.

W: Phát sóngTiêu hao: 70/80/90/100/110 năng lượngHồi chiêu: 9 giây

Orianna điều khiển khối cầu phát ra một dòng xung điện, gây 70/115/160/205/250 (+70% sức mạnh phép thuật) sát thương phép lên những kẻ địch xung quanh (bán kính 250 khoảng cách).

Xung điện phóng sẽ để lại một trường năng lượng trong 3 giây, giảm tốc độ di chuyển của kẻ địch đi 20/25/30/35/40% và tăng tốc độ di chuyển của đồng minh thêm 20/25/30/35/40% trong 2 giây. Hiệu ứng này giảm dần theo thời gian.

E: Bảo vệTiêu hao: 60 năng lượngHồi chiêu: 9 giâyPhạm vi: 1100

Nội tại: Khối cầu tăng 10/15/20/25/30 giáp và kháng phép cho tướng đồng minh mà nó bám vào.

Kích hoạt: Orianna điều khiển khối cầu bám vào một tướng đồng minh, bảo vệ họ trong 4 giây khỏi 80/120/160/200/240 (+40% sức mạnh phép thuật) sát thương. Những kẻ địch đứng trên đường bay của khối cầu sẽ chịu 60/90/120/150/180 (+30% sức mạnh phép thuật) sát thương phép.

R: Sóng âmTiêu hao: 100/125/150 năng lượngHồi chiêu: 120/105/90 giây

Orianna điều khiển khối cầu phóng ra một sóng chấn động sau một thời gian ngắn, gây 150/225/300 (+70% sức mạnh phép thuật) sát thương phép lên những kẻ địch xung quanh và ném chúng vào một khoảng cách định sẵn theo hướng quả cầu.

Truyền thuyết về Orianna

"Khi bướm rời kén, nó có nhớ cuộc sống lúc còn là sâu không?" ~ Orianna
Từng là một cô gái tò mò bằng xương bằng thịt, Orianna hiện tại là kỳ quan công nghệ tạo nên hoàn toàn bằng bánh răng và dây cót. Cô bị bệnh nặng sau một tai nạn ở các quận dưới ở Zaun, và cơ thể dần bị hủy hoại của cô phải được thay thế bởi những cỗ máy tinh xảo, từng chút từng chút một. Đi theo cô là một quả cầu bằng đồng thau được làm ra để bảo vệ mình, Orianna giờ tự do thoải mái khám phá những khung cảnh tuyệt vời Piltover, và còn hơn thế nữa.

Tiểu sử về Orianna

Orianna là kỳ quan công nghệ được tạo thành hoàn toàn từ dây cót, nhưng trước đây cô từng là một cô gái bằng xương bằng thịt. Một đứa trẻ ở Piltover, Orianna bị bệnh, và những cơ quan đang chết dần của cô được thay thế bằng các bộ phận giả tinh vi cho đến lúc cô thành người cơ khí hóa hoàn toàn đầu tiên. Bạn đồng hành thân thiết của cô là quả cầu cơ khí cô tạo ra để làm vệ sĩ và bằng hữu. Sống nội tâm và tò mò về vị trí của cô trên thế giới này, Orianna không ngừng tìm kiếm mục tiêu đích thực.

Lớn lên trong một quận giàu có ở Piltover, Orianna được cha mình, nhà phát minh nổi tiếng Corin Reveck, che chắn khỏi mọi tàn bạo và bất công của thế giới bên ngoài. Các thiết kế của ông đẹp đẽ và tinh tế đến mức cả những người không có nhu cầu y học vẫn muốn được ông nâng cấp. Chủ nhân của chúng thề rằng tác phẩm của ông có chất lượng không khác gì thực thể, như thể ông đã đưa ma thuật len lỏi giữa đám bánh răng và phụ tùng.

Háo hức được học nghề từ cha, cô bé Orianna làm việc không mệt mỏi với vai trò tập sự. Cha cô tài năng, nhưng thích ẩn dật, và phải nhờ Orianna tiếp xúc cùng khách hàng. Với bản tính cầu thị và thân thiện, cô sớm trở thành gương mặt đại diện của ông.

Dù hiếm khi lang thang ra ngoài vùng lân cận, Orianna lại thường lẻn đến nhà hát, nơi cô ngắm nhìn các vũ công nhảy múa biểu diễn lại những câu chuyện từ bao vùng đất ngoài Piltover. Những chuyến phiêu lưu hoành tráng mở ra trước mắt cô: một pháp sư không tuổi đi khắp sa mạc để tìm kiếm câu thần chú ông đã đánh mất cả thế kỷ trước, một trinh nữ ngụy trang mình thành một tảng đá trong khu rừng ma thuật, một tín đồ khao khát leo lên ngọn núi cao ngất sẽ chữa lành cho bất kỳ ai lên tới đỉnh, và hàng tá truyện kể khác khơi gợi trí tưởng tượng của cô.

Bị chúng dẫn dắt, Orianna mơ một ngày được thăm thú những vùng đất xa lạ kia. Từ ban công nhà hát, cô học hỏi từng chuyển động và chi tiết, rồi quay lại công xưởng của cha để tạo nên những hình nhân nhỏ bé tái hiện lại buổi diễn huy hoàng đó.

Một ngày bình lặng ở cửa hàng, sau khi Orianna lắp tay máy cho một phụ nữ lớn tuổi, khách hàng của cô nhắc đến tai nạn khủng khiếp xảy ra ở Zaun, thành phố trên đó Piltover được xây dựng nên. Một vụ nổ đã giải phóng đám mây khí độc, làm ô nhiễm không khí trong các đường phố bao quanh. Nếu không được xử lý, hóa chất sẽ làm hỏng nội tạng và gây ra cái chết dai dẳng. Tất cả những người nhiễm bệnh đã bị cách lý trong một trại y tế ở trung tâm Zaun.

Nghĩ rằng kỹ năng của họ có thể giúp những ai đang chịu đau đớn bởi luồng khí độc, Orianna nài nỉ cha xuống Zaun và chữa trị cho các nạn nhân. Corin biết phơi mình trước độc chất cỡ đó là quá liều lĩnh và cấm con gái lai vãng tới chốn nguy hiểm ấy. Nhưng Orianna không để tâm, và ngay trước bình minh, cô trốn khỏi nhà. Mang theo nhiều máy thở nhất có thể, cô đeo mặt nạ bảo hộ trước khi đi thang máy xuống tận cùng Zaun.

Orianna choáng váng trước cảnh tàn phá; hàng đống đổ nát ngập đầy đường tại địa điểm xảy ra vụ nổ, và dân Zaun đi qua đám mây độc dày đặc mà chẳng có gì che mặt ngoài mảnh giẻ đầy dầu mỡ. Cô chưa từng thấy cảnh khổ ải nào như thế trong đời. Orianna gia nhập một nhóm người tình nguyện chăm sóc những ai bị ảnh hưởng nhiều nhất tời khí độc. Cô trở lại đó hết đêm này đến đêm khác để sửa chữa những thiết bị hô hấp bị hỏng và lắp đặt máy lọc không khí cho các nạn nhân, cho phép họ thở an toàn giữa khói độc.

Sau khi cho đi mọi máy thở, Orianna nhận ra một đứa bé đang thở dốc trong hấp hối. Không nghĩ ngợi gì, cô bỏ mặt nạ của mình ra và đưa cho đứa bé, rồi lấy khăn tay ra thay thế. Trong vòng vài ngày, Orianna đổ bệnh, và sớm thấy khó thở ngay cả giữa bầu không khí trong lành quê nhà. Mỗi hơi thở thật đau đớn khi phổi cô bị hủy hoại dần từ bên trong, và cô buộc phải đối mặt với cái chết của chính mình.

Suy sụp trước tình trạng sức khỏe của con gái, Corin đổ mọi nỗ lực vào phát triển dự án tham vọng nhất của ông từ trước đến giờ: thay thế lá phổi bị hỏng của Orianna bằng những cỗ máy tự hoạt động. Ông sử dụng những vật liệu lọc sinh-cơ tốt nhất, thường chỉ dành cho những khách hàng trả hậu hĩ. Sau nhiều tuần không ngủ để chế tạo một thiết bị dây cót tinh vi, Corin gắn nó vào lồng ngực Orianna. Mong muốn ngăn ngừa Orianna lộ mình trước nguy hiểm lần nữa, Corin cài đặt một cơ chế cấp nguồn năng lượng cho phổi của cô bằng một chìa khóa chỉ ông vặn được. Lá phổi nhân tạo hoạt động hoàn hảo, và Orianna sớm trở lại với công việc trong cửa hàng.

Thật đáng buồn, vận may của Orianna không tồn tại lâu. Sau vài tháng khỏe mạnh, tình trạng của cô lại tệ đi khi căn bệnh lan sang phần còn lại của cơ thể. Orianna và cha làm việc quên mình để phát triển các bản sao dây cót của nhiều cơ quan khác nhau, và cứ mỗi phần cơ thể bị hỏng, nó lại được thay thế.

Cơ thể dần thay đổi, Orianna càng khó xác định mình là gì hơn. Theo thời gian, bánh răng và dây cót đưa vào ngày một nhiều. Cô vẫn giữ được phần lớn ký ức, nhưng lại thấy thật xa cách với con người trước đây. Ngay cha cô cũng nhận ra sự thay đổi; Orianna đôi khi nghe tiếng ông khóc trong đêm. Ông mua vé đưa cô đến nhà hát để khích lệ tinh thần cô, nhưng Orianna kiên quyết rời buổi diễn giữa chừng. Cô nói mình đã học được mọi điều có thể từ đó rồi. Đau khổ khi con gái mất dần nhân cách, Corin cố gắng giúp Orianna nhớ lại những ký ức ngày xưa, hướng cô về đúng đường khi cô đi quá xa khỏi cách hành xử trong quá khứ. Orianna làm theo chỉ dẫn của ông, nhưng dần không bằng lòng với sự can thiệp đó. Cô ước mình có thể đơn giản là chính mình.

Trong vòng một năm, Orianna đã gần như được cơ khí hóa hoàn toàn, trừ trái tim. Thật kỳ diệu, nó vẫn không bị chất độc kia nuốt chửng.

Trong thời gian Orianna bị bệnh, Corin chỉ tập trung vào con gái mà bỏ qua nhiều khách hàng giàu có khác, và đã mất gần hết khách quen. Không còn tiền để tiếp tục công việc, Orianna và Corin buộc phải bán tài sản và chuyển xuống Zaun. Họ mở một cửa hàng bên trên một phòng thí nghiệm hóa-kỹ ở lưng chừng vách núi, và nhanh chóng đảm nhận việc điều chỉnh thiết bị hô hấp để lọc Zaun Xám.

Kỹ năng chế tạo dây cót cơ khí của Orianna giỏi hơn bao giờ hết, vì tay cô không còn mệt mỏi khi làm những công việc tỉ mỉ, và đầu óc phi nhân loại của cô chỉ cần nghỉ ngơi rất ít. Cô không cần đo lường thiết bị, bởi chỉ cần liếc qua là cô đã ngay lập tức biết rõ thông số của nó, và có thể giải quyết các công thức phức tạp thường tốn nhiều giờ chỉ tỏng vài giây. Orianna học cách tự bảo trì cơ thể, thay dầu, sửa chữa các bộ phận đã hao mòn, và chỉnh dây cót bị kẹt khi cần, dù cô vẫn phải nhờ cha lên dây cót mỗi khi các cơ quan hoạt động chậm chạp đi.

Bánh răng chạy không ngừng nghỉ bên trong khiến Orianna thường thấy khó chịu vì thời gian dường như chẳng bao giờ trôi – ít nhất là với cô. Năm tháng trôi qua, những nếp nhăn dần hiện trên trán cha cô và mái tóc nơi thái dương dần ngả bạc. Nhưng các bộ phận trong Orianna vẫn không ngừng hoạt động, và cô thay đổi rất ít. Cô tự hỏi liệu cuộc đời mình có mãi tiếp tục trong vòng lặp bất biến này không, và thấy mất mát trước những thứ cô có lẽ chẳng bao giờ được trải nghiệm.

Khi hầu hết dân Zaun đã quen với việc hít thở không khí đầy hóa chất, người ta chỉ thỉnh thoảng mới đến cửa hàng của Corin, và chuyện làm ăn kém đi trông thấy. Thêm vào đó, Corin còn bị ho tức ngực kể từ khi họ chuyển đến Zaun và buộc phải nghỉ ngơi thường xuyên.

Một ngày, Orianna nhận thấy một đứa trẻ thường đi ngang qua cửa hàng, và dành cả buổi chiều để chế tạo một hình nhân cơ khí cho cậu ta. Một quý ông dây cót ngả mũ cúi chào khi vặn dây cót. Cậu bé rất vui. Nghĩ rằng cuộc sống ở Zaun có thể có thêm nhiều niềm vui, Orianna thiết kế một loạt hình nhân tinh xảo. Ở một nơi mà hầu hết vật dụng đều chỉ thuần túy chức năng, những tác phẩm vui nhộn của cô đem lại nụ cười cho rất nhiều người. Đống hình nhân nhanh chóng hết hàng, và danh tiếng của cửa hàng Corin lại nổi lên. Một lần nữa, họ lại có thể mua được những vật liệu đắt tiền, thậm chí là tinh thể hextech.

Danh tiếng thu hút nhiều người ghé qua, nhưng không phải ai trong số họ cũng thân thiện. Đám côn đồ dưới trướng Petrok Grime, một Hóa-Chủ hùng mạnh, đến đòi Corin tiền bảo kê. Ông từ chối, tin rằng đứng lên chống lại tội phạm thì tốt hơn là nhân nhượng với chúng. Đêm đó, cửa hàng bị cướp, toàn bộ số tiền bị lấy đi. Orianna dành một tháng sau để phát triển công cụ tự vệ: một quả cầu kim loại có thể tán xạ năng lượng mạnh mẽ, khiến mục tiêu cực kỳ đau đớn. Corin nhận thấy quả cầu tự động hỗ trợ Orianna trong công việc, như thể giữa cả hai có mối liên hệ không nhìn thấy được.

Sức khỏe của Corin tiếp tục xấu đi, Orianna buộc phải mua về nhiều thuốc bổ đắt tiền. Cô chăm sóc ông hết lòng, nhưng một thầy thuốc Zaun đã xác nhận không khí đầy hóa chất đã xâm nhập mạch máu Corin và đầu độc trái tim ông.

Mặc cho những tiến bộ về máy móc sinh-cơ, cả Corin lẫn Orianna đều chưa phát triển được một cơ chế đủ tinh vi để thay thế trái tim. Trái tim khỏe mạnh của Orianna đã cho thấy sự kiên cường suốt quãng thời gian bệnh tật. Nó cũng là một liên kết không thể phá vỡ với quá khứ, đóng băng cô giữa dòng thời gian.

Orianna biết cha cô yêu mến người con ông từng cô, nhưng cô chẳng còn cảm thấy như cô gái đó nữa. Có lẽ trao trái tim của cô cho cha có thể giữ ký ức về con gái của ông sống mãi, khi mà cô chẳng thể làm điều đó nữa. Nếu có thể tạo ra một trái tim cơ khí cho chính mình với nguồn hextech, phổi của cô sẽ không cần lên dây cót nữa. Có thể khi ấy, thời gian sẽ tiếp tục trôi.

Orianna cho cha uống một liều thuốc ngủ và chế tạo trái tim máy từ tinh thể hextech họ vừa thu được. Nó vượt ngoài tầm của bất kỳ thứ gì cô và cha từng làm ra. Có quả cầu trợ giúp, cô gỡ bỏ chìa khóa sau lưng và cài đặt thiết bị mới, biết rằng nhịp tim được hextech truyền năng lượng sẽ không bao giờ còn phụ thuộc vào ai khác nữa. Đến lúc đó, cô mới thay thế trái tim bị hủy hoại của cha với phần cuối cùng của Orianna mà ông từng biết và yêu mến.

Orianna nghe tiếng tim cha đập đều suốt đêm, và đến bình minh, cô rời đi vĩnh viễn. Dù vẫn yêu ông, nhưng cô muốn thấy thế giới. Cô đã trở thành một thứ hoàn toàn mới, một quý cô dây cót, và giờ cô hoàn toàn là cơ khí, cô đã tự do.

Corin tỉnh dậy và thấy công xưởng ngập tràn hàng trăm hình nhân nhỏ: những con người bằng dây cót có thể đứng thăng bằng trên dây, hát dân ca, hoặc thậm chí lắc lư những quả cầu bạc nhỏ. Một gia tài đủ để ông quay về Piltover ngay lập tức. Nhưng có một hình nhân ông thề sẽ không bao giờ bán: một vũ công màu vàng chẳng cần lên dây, nhảy múa trong một vũ điệu không hồi kết.

Truyện ngắn về Orianna - FIERAM

Orianna dạo bước qua sân hội chợ vắng lặng trong bóng chiều. Hội chợ Huyền bí của Ngài Feisterly chỉ mở cửa để mua vui cho dân Zaun hai lần một năm, và Orianna không muốn bỏ lỡ cơ hội đó. Cô đợi đến khi mọi người đi hết, tiếng cười đùa đàn hát ầm ĩ chìm vào yên tĩnh. Chỉ còn tiếng o o trầm thấp của những đường ống hơi nước của nhà máy hóa chất gần đó. Rác vụn vương vãi trên nền đất; những dải cờ đầy màu sắc, những quả bóng bay tươi sáng lẫn với giấy sáp bọc bánh mứt.

Quả cầu của Orianna lơ lửng bên cạnh khi cô bước qua một gian hàng chất đầy hoa hồng. Cô đi qua một chú khỉ dây cót đang cầm đôi chũm chọe, một xe hàng nặng trĩu táo bọc đường. Chẳng thú vui Zaun nào làm cô chú ý, Orianna chỉ hướng măt đến một hộp thủy tinh nằm trong góc khuất tít phía xa sân hội chợ.

Ánh kim loại loáng qua dưới trăng. Nó đến từ một cậu bé cơ khí ngồi phía sau kính. Orianna chưa thấy thứ nào như cậu ta, và tò mò lại gần. Cậu ta mặc áo màu lam đêm và đội mũ lụa. Lớp vỏ sứ nguyên chất che phủ hệ thống máy móc tinh tế bên dưới, và đôi mắt sáng ánh bạc. Khi Orianna lại gần, môi cậu hé ra một nụ cười.

“Chị giữ bí mật được không?” cậu nói. Giọng đó nhắc Orianna nhớ tới tiếng chuông rung.

“Chào,” cô nói. “Tất nhiên rồi.”

“Chúng ta trao đổi nhé. Bí mật của em lấy tên chị.”

“Công bằng đấy. Chị tên là Orianna.”

“Or-ee-AHN-uh,” cậu lặp lại. “Nghe êm tai thật.”

Orianna có thể thề gò má sứ của cậu đỏ ửng lên.

“Giờ chắc đến lượt em. Tên em là Fieram. Bí mật của em là em sợ thế giới bên ngoài, dù em khao khát được thấy những bờ biển và dãy núi nơi chân trời xa xôi.”

“Vì thế nên em sống trong hộp?” cô hỏi. “Vì em sợ?”

“Từ đây, cả thế giới đến với em,” Fieram nói. “Phía sau lớp kính, em được an toàn. Em rất mỏng manh, chị thấy đấy.” Cậu chỉ vào một vết rạn bằng sợi tóc trên cánh tay. “Đây này. Em đang già đi.” Miệng Fieram mở rộng thành một nụ cười không cân xứng.

Orianna khúc khích cười và nhún vai, một cử chỉ cô mới học được, dù cô không chắc mình có làm đúng không.

“Ô! Chị chưa thấy mấy trò em làm đâu,” Fieram nói. Cậu cho tay vào tay áo và lấy ra một đóa cúc dại nở rộ.

“Ta-Da!” cậu kêu lên. “Và...”

Fieram bỏ mũ xuống, gật đầu. Nửa tá bồ câu máy túa ra từ dưới vành mũ. Cậu đập tay và cả hộp kính tràn đầy khói đỏ. Vài giây sau, khi chúng tan đi, bầy bồ câu đã biến mất.

Orianna vỗ tay thích thú. Quả cầu rung lên.

“Tuyệt vời!” cô thốt lên. “Như ma thuật vậy.”

“Vẫn chưa phải trò hay nhất đâu. Còn vụng về lắm,” cậu khoanh tay lại. “Những phép màu nho nhỏ là chuyên môn của em. Như chị tìm đường đến chỗ em, trong thành phố vĩ đại này! Chị, chứ không phải ai khác.”

“Em ra hiệu cho chị,” Orianna nói. “Tại sao?”

“Chúng ta có tâm hồn đồng điệu, chị và em. Chị biết rồi đúng không,” Fieram nói. “Đó là lý do chị đứng đây, phải không?” Cậu gõ gõ chân. Orianna thấy ngưỡng mộ sự tinh tế trong chuyển động của cậu.

“Chỉ là chị chưa từng thấy ai khác như em,” cô nói.

“Em là duy nhất, đúng không? Như chị thôi,” Fieram nói. Cậu chỉ về phía bộ khung máy của cô, và lại nháy mắt.

Orianna mỉm cười. Fieram tựa lên kính.

“Nụ cười của chị…”

“Giả tạo?” cô nói. “Phải. Chị vẫn đang tập làm chủ một số cảm xúc.”

“…xinh đẹp,” Fieram nói.

“Giờ em sắp làm chị đỏ mặt rồi đấy.”

Quả cầu của Orianna, đang lơ lửng trên vai trái, khẽ giật nhẹ.

“Không phải lúc này,” cô bảo quả cầu. Cô nhấc con khỉ máy từ quầy hàng gần đó và vặn chìa khóa. Nó lật đật đi quanh sàn, mắt sáng ánh đỏ, đập chũm chọe vào nhau sau mỗi bước thứ ba trước khi chậm dần lại.

“Em không giống nó, đúng không Fieram? Chỉ hoạt động khi vặn chìa khóa?” cô nói. “Em có tâm trí. Em có suy nghĩ.”

“Em có thể được làm ra từ bánh răng, nhưng em có giấc mơ như bao người.”

“Chị biết em mơ được rời nơi này. Chắc chắn em rất cô đơn phía sau tấm kính đó. Đi cùng chị. Chúng ta có thể rời đi, cùng nhau, ngay bây giờ,” Orianna nói.

“Đi?” biểu cảm của Fieram biến mất. “Em e là mình không biết chị nói gì.”

“Hẳn là em đã thấy sự hối hả không ngừng của Zaun, hay nghe về những kỳ quan to lớn ở Piltover?” Orianna hỏi.

Fieram gật đầu.

“Chị thích cưỡi trên Gió Gào lúc hoàng hôn để chứng kiến những tia sáng vàng cuối ngày,” Orianna nói. “Từ trên đỉnh, em có thể thấy bến cảng bên kia hải môn, và đại dương vô tận. Từ đó, em có thể tưởng tượng ra mùi của những vùng đất phía xa.

Quả cầu của Orianna rung lên và khẽ chạm vào vai cô lần nữa.

“Chị chắc giờ là lúc tốt nhất,” cô nói. “Fieram, em có muốn thấy thế giới không? Chúng ta có thể rời đi cùng nhau, ngay bây giờ. Chị sẽ bảo vệ em.”

“Em không thể nghĩ ra thứ gì tuyệt vời hơn,” cậu nói.

Orianna đi quanh hộp kính để tìm chỗ mở. Một ổ khóa sắt kiên cố trên một cánh cửa nhỏ dưới đáy. Cô đấm vào ổ khóa, mở tung nó ra.

Một tay bảo vệ lại gần họ.

“Này! Dừng lại!”

Orianna liếc mắt, quả cầu bắn về phía tay bảo vệ. Nó đập vào mũ đội đầu của hắn, rồi lơ lửng trên không chờ lệnh. Orianna gật đầu và quả cầu tỏa ra một đợt sóng năng lượng. Tay bảo vệ giơ gây lên đập vào quả cầu, làm nó xoay vòng trên không trước khi quay trở lại mục tiêu.

Một tay bảo vệ thứ hai chạy về phía Orianna. Cô cố kéo Fieram qua cửa nhưng cái ghế của cậu đã chắn lối ra.

“Fieram! Em làm lại màn ảo thuật của mình được không?”

Quả cầu ngập tràn năng lượng khi quay quanh tay bảo vệ đầu. Mũ đội của hắn tóe ra ánh lửa.

“Màn ảo thuật?” Fieram cho tay vào ống tay áo và rút ra bó hoa.

“Không, cái khác!”

Fieram cất bó hoa đi.

“Cái gần nhất ấy,” cô nói. “Nhanh lên!”

Cậu bé máy lại lôi bó hoa ra khỏi tay áo.

Orianna xoay người lao vào tay bảo vệ, chiếc váy kim loại tỏa ra thành một chùm dao sắc nhọn đến khi người đàn ông lùi lại, giơ gậy lên.

“Tránh xa khỏi nó!” tay bảo vệ nói. “Đó là tài sản của chúng ta!”

“Từ đây, cả thế giới đến với em,” Fieram nói.

Cậu ngả mũ và bồ câu ùa ra. Tay bảo vệ vụt gậy vào đầu Orianna, cô thụp xuống vừa lúc Fieram vỗ tay. Cây gậy phá tan mặt bên hộp kính và khói đỏ tràn ra khỏi lối vào, cản trở mọi chuyển động.

Tay bảo vệ đầu tiên giận dữ đáp trả đòn tấn công mãnh liệt từ quả cầu dồn hết sức vào mỗi cú đấm. Quả cầu không ngừng nghỉ, phóng luồng năng lượng cuối cùng vào mũ đội đầu, khiến hắn lăn ra bất tỉnh. Kêu vù vù thỏa mãn, quả cầu bay lại chỗ Orianna. Nó giật sóng điện vào tay bảo vệ thứ hai, khiến hắn bất động nốt.

Orianna bước vào trong hộp kính đầy khói. Cô kéo cậu bé máy khỏi ghế, nhưng chân cậu không đủ linh hoạt để đứng.

“Fieram! Fieram, chúng ta phải đi thôi.”

“Đi? Em e là mình không biết chị nói gì.” Một đôi bồ câu kim loại bay qua kính vỡ, nhưng rơi xuống đất sau khi ra khỏi đó vài thước.

“Fieram, đứng lên đi nào,” Orianna nói. “Xin em đấy.”

“Ô! Chị chưa thấy mấy trò em làm đâu.” Cậu rút bó hoa khỏi tay áo.

Orianna bỏ qua nỗ lực của Fieram để ngả mũ và kéo cậu, vẫn dính cứng ở tư thế ngồi, ra khỏi hộp kính. Bên ngoài, quả cầu đã dồn tay bảo vệ thứ hai vào góc, giờ hắn đã gục thành một đống.

“Vẫn chưa phải trò hay nhất đâu. Còn vụng về lắm,” Fieram nói.

“Em không… giọng em… đang lặp lại?” Orianna nói. Đầu cậu bé nở ra một nụ cười kỳ quặc.

“Bí mật của em là em sợ thế giới bên ngoài,” cậu nói.

Orianna nhìn thấy chữ thêu trên áo khoác của cậu.

Hội chợ Huyền bí của Ngài Feisterly
Fieram Thân Thiện

Cậu bé chỉ là một người máy tự động đơn giản, trò diễn cho đám đông.

“Chị đã tưởng em có tâm trí. Có suy nghĩ. Như chị,” cô nói.

Fieram nhìn lên cô với đôi mắt ánh bạc. “Em là duy nhất, đúng không?” Cậu gõ gõ chân căng thẳng, như thể họ đang đứng giữa không trung. “Như chị thôi.”

Quả cầu quay lại chỗ Orianna, kêu lên khe khẽ.

“Chúng tôi phải đi,” cô thì thầm. Cô đặt Fieram lại lên chiếc ghế cô vừa đặt bên ngoài hộp kính vỡ. “Chúc cậu may mắn.”

“Những phép màu nho nhỏ là chuyên môn của em,” cậu nói. “Như chị tìm đường đến chỗ em.”

“Tạm biệt, Fieram,” Orianna khẽ nói. Hai tay bảo vệ bất tỉnh nằm trên mặt đất. Quả cầu lơ lửng bên hông khi cô bước đi.

Cô không nhìn lại cho đến khi thấy rõ cánh cổng cao ngất của công viên. Khi quay đầu, cô nghĩ mình đã thấy ánh kim loại loáng lên từ xa.

 - Tướng | 2802