Taliyah thumbnail

Taliyah

Phù Thủy Đá Vị trí: Pháp sư, Phụ: Hỗ trợ
Giá: RP: 99IP: 6300
Sát thương: 56 (+3 mỗi cấp) Máu: 520 (+85 mỗi cấp) Năng lượng:340 (+35 mỗi cấp) Giáp: 20 (+3.5 mỗi cấp) Kháng phép: 30 (+0 mỗi cấp) Tốc độ đánh: 0.625 (+3.1% mỗi cấp) Tốc độ di chuyển: 325 Tầm đánh:đánh xa

      08/05/2018

Kĩ năng

Nội tại: Lướt tường

Khi ở ngoài giao tranh, Taliyah được tăng thêm từ 20 - 40% tốc độ di chuyển (dựa theo cấp độ) khi di chuyển gần các bức tường hay công trình. Tốc độ di chuyển tăng thêm này sẽ mất đi khi Taliyah dùng kỹ năng hoặc chịu sát thương (thời gian hồi lại 5 giây).

Q: Phi thạchTiêu hao: 60/65/70/75/80 năng lượngHồi chiêu: 10/8.5/7/5.5/4 giây

Taliyah bắn 5 viên đá về hướng chỉ định trước mặt trong khi vẫn có thể tự do di chuyển, mỗi viên đá gây 60/80/100/120/140 (+40% sức mạnh phép thuật) sát thương phép trong một vùng nhỏ quanh mục tiêu trúng phải. Một mục tiêu trúng Phi Thạch nhiều lần sẽ chỉ chịu 50% sát thương của những viên đá sau đó.

Sử dụng Phi Thạch khiến vùng đất dưới chân Taliyah trở thành Đất Biến Đổi tồn tại trong 180 - 99 giây (giảm dựa theo chỉ số giảm thời gian hồi chiêu). Khi đang đứng trong vùng Đất Biến Đổi, Taliyah nhận thêm 10 - 20% tốc độ di chuyển (dựa theo cấp độ) và chỉ có thể ném ra 1 hòn đá khi sử dụng Phi Thạch, bù lại nhận một nửa năng lượng sử dụng chiêu.

W: Quăng địa chấnTiêu hao: 70/80/90/100/110 năng lượngHồi chiêu: 16/14/12/10/8 giây

Taliyah đánh dấu một vùng chỉ định, sau thoảng chốc vùng đất nhô lên, hất tung kẻ địch trong vùng ảnh hưởng trong 1 giây và gây 60/80/100/120/140 (+40% sức mạnh phép thuật) sát thương phép.

Taliyah có thể niệm lại kỹ năng này một lần nữa trước khi đất nhô lên để hất tung kẻ địch về hướng chỉ định.

E: Tấm thảm bất ổnTiêu hao: 90/95/100/105/110 năng lượngHồi chiêu: 16/14/12/10/8 giây

Taliyah rải một thảm đá vụn (18 viên) hình nón trước mặt, gây tối thiểu 80/105/130/155/180 (+40% sức mạnh phép thuật) sát thương phép và làm chậm kẻ địch bước vào 20% (+4% mới mỗi 100 sức mạnh phép thuật). Sau 4 giây, tấm thảm phát nổ, gây thêm 1 lần sát thương nửa.

Nếu kẻ địch lướt qua tấm thảm hay bị Taliyah hoặc đồng đội cô ta đẩy vào thì tấm thảm sẽ ngay lập tức phát nổ gây sát thương.

R: Mặt đất dậy sóngTiêu hao: 100 năng lượngHồi chiêu: 160/140/120 giây

Taliyah triệu hồi một bức tường đất theo hướng chỉ định, hất các kẻ địch sang 2 bên và ngăn hem cho chúng đi qua (nói cách khác thì đây là một bức tường nhân tạo), tồn tại trong 6/7/8 giây.

Taliyah có thể tái kích hoạt bức tường để lướt lên nó, chịu sát thương hoặc ra lệnh di chuyển sẽ khiến Taliyah nhảy xuống.

Nhấn R lần nữa để hủy bức tường trước thời hạn

Truyền thuyết về Taliyah

“Thế giới này là tấm thảm do chính chúng ta dệt nên.” ~ Taliyah
Taliyah là một pháp sư du mục đến từ Shurima, bị giằng xé giữa mơ mộng thiếu niên và trách nhiệm người lớn. Cô đã đi gần như khắp Valoran để tìm hiểu bản chất thực sự của sức mạnh đang lớn dần của mình, dù gần đây đã phải trở lại để bảo vệ bộ tộc. Nhiều người nhầm lẫn sự đồng cảm của cô là yếu đuối và đã phải trả cái giá rất đắt—bởi bên dưới cung cách trẻ con là một ý chí mạnh mẽ đủ sức dời non lấp bể, và một tinh thần mãnh liệt đủ sức khiến mặt đất rung chuyển.

Tiểu sử về Taliyah

Taliyah là một pháp sư lang thang đến từ Shurima, người điều khiển đá với nhiệt tình và quyết tâm mạnh mẽ. Giằng xé giữa lo lắng trẻ thơ và trách nhiệm trưởng thành, cô đi khắp Valoran trong chuyến hành trình tìm hiểu bản chất thực sự của quyền năng mình đang nắm giữ. Nghe được tin đồn về một vị hoàng đế đã băng hà từ lâu lại trỗi dậy, cô hồi hương nhằm bảo vệ bộ tộc khỏi những nguy hiểm ẩn dưới dòng cát của Shurima. Nhiều kẻ nhầm lẫn trái tim mềm mỏng của Taliyah với sự yếu đuối và đã phải trả giá, bởi bên dưới cách hành xử trẻ con đó là một ý chí mạnh mẽ đủ để chuyển núi ngăn sông, và một tinh thần sục sôi đủ để dời non lấp bể.

Sinh ra dưới chân những ngọn đồi lởm chởm đá nằm bên rìa Icathia đổ nát, Taliyah dành thời thơ ấu để chăn dê cho bộ tộc những thợ dệt du mục. Người ngoài toàn xem Shurima là vùng chó ăn đá gà ăn sỏi, nhưng Taliyah được nuôi dạy để trở thành một cô gái thực sự của sa mạc và để thấy được nét đẹp đầy màu sắc nơi đây. Cô luôn bị những viên đá bên dưới đụn cát cuốn hút. Khi mới biết đi, cô đã thu thập đá màu trong lúc mọi người đi theo nguồn nước luân chuyển theo mùa. Lớn hơn một chút, chính mặt đất lại bị cô thu hút, nó chuyển động theo từng bước chân của cô trên mặt cát.

Sau sáu mùa hè, Taliyah tách đoàn để tìm kiếm một con dê lạc do cô chăn dắt. Quyết tâm không làm cha – người đứng đầu bộ tộc – thất vọng, cô lần theo dấu con vật nhỏ trong đêm tối. Những vết móng guốc bé xíu dẫn cô đến một hẻm núi. Con thú đã leo lên tít trên cao, và không tìm được đường xuống.

Cát đá kêu gọi cô, thôi thúc cô đặt tay lên vách. Quyết tâm giải cứu chú dê đang sợ hãi, Taliyah thử chạm vào. Sức mạnh cô cảm nhận được cấp bách và ngập tràn như mưa mùa. Ngay lúc vừa thả lỏng mình trước ma thuật, nó rót thẳng vào người cô. Đá nhảy múa theo ngón tay, khiến cả hẻm núi và con vật rơi xuống đầu Taliyah.

Sáng hôm sau, cha Taliyah lo lắng chạy bổ đi tìm. Ông khuỵu xuống khi thấy con gái đang bất tỉnh, trên người phủ hờ tấm chăn dệt bằng đá. Ủ rũ, ông đưa cô quay lại bộ tộc.

Hai ngày trôi qua, cô bé kích động tỉnh dậy trong lều Babajan, mẹ lớn của bộ tộc. Taliyah bắt đầu kể cho cụ bà thông thái và các vị phụ huynh đang lo lắng về đêm trong hẻm núi, về tiếng đất đá gọi cô. Babajan an ủi gia đình, bảo họ rằng dấu vết để lại cho thấy Đấng Sáng Tạo, người bảo hộ thần bí cho bộ tộc, đang dõi theo cô bé. Trong lúc đó, Taliyah thấy được nỗi phiền muộn của bố mẹ và quyết định che giấu điều thực sự xảy ra đêm ấy: rằng chính cô – chứ không phải Đấng Sáng Tạo – đã kéo sập đá.

Khi trẻ con trong bộ tộc Taliyah đủ lớn, chúng sẽ nhảy một điệu dưới ánh trăng tròn để dâng lên Đấng Sáng Tạo. Điệu nhảy đón mừng tài năng thiên bẩm của lũ trẻ và thể hiện món quà chúng mang lại cho bộ tộc khi trưởng thành. Nó là điểm khởi đầu cho con đường học hỏi khi chúng sẽ sớm tìm cho mình một người thầy.

Taliyah tiếp tục giấu kín sức mạnh ngày một tăng thêm, cô tin rằng bí mật đó là một nguy hiểm chứ chẳng phải phước lành gì. Cô ngắm nhìn bạn đồng lứa xe chỉ để giữ ấm cho bộ tộc khỏi cái lạnh đêm sa mạc, chứng tỏ sự giỏi giang trong việc cắt xén và nhuộm màu, hay dệt nên hoa văn kể lại tích xưa chuyện cũ. Suốt những đêm dài, cô nằm thao thức đến tận khi lò than đã tàn, bị giày vò bởi chính quyền năng đang chảy trong người.

Cuối cùng cũng đến lúc Taliyah nhảy dưới trăng rằm. Dù đủ giỏi để chăn dê như cha, hay dệt vải như mẹ, cô gái trẻ vẫn lo sợ điều điệu nhảy sẽ thực sự tiết lộ. Đặt chân lên cát, với những công cụ vây quanh: gậy chăn dê và con suốt. Cô cố tập trung vào việc cần làm trước mắt, nhưng những tảng đá, những lớp màu của vùng đất đang kêu gọi cô. Taliyah nhắm mắt và nhảy. Choáng ngợp trước dòng sức mạnh trào qua, cô bắt đầu quay, nhưng không phải chỉ, mà là chính mặt đất dưới chân.

Những tiếng kêu thảng thốt của người trong tộc khiến cô ngừng lại. Một dải đá nhọn vươn tới tận ánh sáng trăng. Taliyah nhìn vào gương mặt choáng váng xung quanh. Ý chí đặt lên đất đá tan vỡ, và tấm thảm sụp xuống. Mẹ Taliyah chạy đến chỗ con gái để bảo vệ cô khỏi đá rơi. Khi bụi tan, Taliyah thấy được sự phá hủy cô tạo nên, và sự dè chừng nơi từng thành viên bộ tộc. Nhưng chính vết cắt nhỏ trên mặt mẹ mới làm cô hoảng sợ nhất. Chỉ sướt qua thôi, song lúc đó Taliyah biết mình là mối nguy cho những ai cô yêu mến nhất trên đời. Cô bỏ chạy vào màn đêm, tuyệt vọng đè nặng đến nỗi mặt đất run rẩy dưới chân.

Lại là cha tìm thấy cô giữa sa mạc. Họ ngồi dưới ánh bình minh, nghe Taliyah thổn thức thú nhận những gì đang che giấu. Thế rồi, ông làm điều duy nhất một người cha có thể: ôm cô thật chặt. Ông bảo cô không thể trốn tránh sức mạnh đó, rằng cô phải hoàn thành điệu nhảy và xem xem con đường nó đem lại là gì. Quay lưng trước món quà của Đấng Sáng Tạo sẽ làm trái tim ông và mẹ cô tan vỡ.

Taliyah cùng cha quay về bộ tộc. Cô mở to mắt, bước vào giữa vòng tròn. Lần này, cô đeo một cái nơ bằng đá, mỗi màu sắc và đường vân là một ký ức về những người quanh cô.

Khi cô kết thúc, cả bộ tộc chết lặng. Taliyah nín thở chờ đợi. Đã đến lúc một người trong bộ tộc đứng lên nhận cô làm học trò. Mỗi nhịp tim dường như kéo dài cả thế kỷ. Cô nghe tiếng cha đứng dậy. Rồi đến mẹ cô. Rồi đến Babajan và bậc thầy nhuộm vải và bậc thầy quay sợi. Trong thoáng chốc, cả bộ tộc đều đứng lên. Tất cả họ đứng cùng cô gái có thể dệt đá.

Taliyah nhìn từng người. Cô biết sức mạnh của cô có lẽ chưa từng xuất hiện. Họ đang đứng quanh cô, yêu thương và tin tưởng, nhưng cũng không thể xóa nhòa nỗi lo. Không ai trong họ nghe được tiếng đất gọi như cô. Không ai có thể chỉ cho cô cách kiểm soát ma thuật nguyên tố đang cuộn chảy bên trong. Cô biết ở bên bộ tộc là đang đánh liều mạng sống của họ. Dù đau đớn, cô vẫn phải nói lời từ biệt với cha mẹ và mọi người, rồi một mình đi ra thế giới.

Cô du hành về phía Tây, hướng đỉnh Targon mà đi, mối liên hệ tự nhiên với đá thu hút cô về phía ngọn núi chạm đến các vì sao này. Tuy nhiên ở rìa Bắc Shurima, những kẻ mang cờ hiệu Noxus đã phát hiện ra sức mạnh của cô trước. Ở Noxus, ma thuật loại này rất được chào đón, chúng bảo cô vậy; thậm chí là tôn sùng. Chúng hứa sẽ tìm cho cô một người thầy.

Taliyah lớn lên trong sự tin tưởng người khác, nên cô chẳng hay biết về những lời hứa lươn lẹo và nụ cười giả tạo của đám Noxus. Cô theo chúng đi qua vô số Noxtoraa, cánh cổng sắt vĩ đại đánh dấu chủ quyền của Đế chế trên một lãnh thổ vừa bị chinh phục.

Sự xô bồ và tầng tầng lớp lớp chính trị trong thủ phủ khiến cô gái đến từ sa mạc rộng lớn phát sợ. Taliyah đi qua hết hội ma thuật này đến hội ma thuật khác. Nhiều người tỏ ra hứng thú với sức mạnh của cô, với tiềm năng của nó. Một thuyền trưởng hứa sẽ đưa cô đến vùng hoang dã bên kia biển, nơi cô có thể rèn giũa khả năng mà không cần sợ hãi. Lời hứa nghe thật thuyết phục. Cô chấp nhận đề nghị và vượt biển đến Ionia. Tuy nhiên, khi thuyền bỏ neo, cô mới phát hiện ra mình được sử dụng như một thứ vũ khí cho một kẻ đang cố gắng tuyệt vọng để tìm lại vị trí trong hàng ngũ hải quân Noxus. Lúc bình minh, tên thuyền trưởng đưa ra cho cô hai lựa chọn: chôn sống những con người đang say ngủ ngoài kia hoặc bỏ xác dưới lớp sóng.

Taliyah nhìn qua vịnh. Khói bếp vẫn chưa bốc lên từ những bếp lửa đang âm ỉ. Đây không phải điều cô đã phải lặn lội đến tận đây để học hỏi. Taliyah từ chối, và bị ném khỏi boong tàu.

Tránh được dòng triều và cả trận chiến trên bờ biển, cô thấy mình lang thang, lạc lối giữa những rặng núi xa lạ của Ionia. Chính tại đó cô cuối cùng cũng tìm ra người thầy của mình, một kiếm sĩ có thể nắm bắt cơn gió, một người thấu hiểu các nguyên tố và sự cân bằng. Cô luyện tập cùng ông một thời gian và bắt đầu có thể kiểm soát thứ cô hằng mong muốn.

Khi đang nghỉ ngơi ở một quán ăn xa xôi, Taliyah nghe tin Hoàng đế Thăng Hoa của Shurima đã trở lại. Tin đồn rằng ông đang cố tập hợp dân chúng, những bộ tộc tứ tán trên sa mạc, về lại dưới ách cai trị của mình. Ngay cả khi quá trình luyện tập vẫn chưa hoàn thành, cũng chẳng có lựa chọn nào khác cho Taliyah; cô biết mình phải quay lại với gia đình để bảo vệ. Dù rất buồn, cô và sư phụ vẫn phải chia tay.

Taliyah lên đường về với những đụn cát cao ngất của Shurima. Khi ánh mặt trời gay gắt chiếu vào người, cô tiến sâu hơn, quyết tâm tìm kiếm bộ tộc. Sở hữu ý chí sắt đá, cô sẽ làm tất cả những gì cần thiết để giữ cho những người thân thuộc an toàn trước hiểm họa đang rình rập phía chân trời.

Truyện ngắn về Taliyah - Tiếng vọng trong đá

Taliyah đã thoát khỏi cơn bão cát khi cô nhận ra dấu hiệu của nước. Mới đầu, nó thật yếu ớt, chỉ là chút hơi ẩm lạnh lẽo cô cảm nhận được khi nhấc những viên đá nằm sâu dưới cát lên. Càng đến gần Shurima, nước càng bám nhiều trên từng viên đá, như thể chúng đang thổn thức. Taliyah biết mỗi viên đều có câu chuyện của riêng mình, nhưng cô không có thời gian để nghe, để biết xem đó là giọt lệ mừng vui hay sầu khổ.

Khi đã đứng dưới bóng của Đĩa Mặt Trời khổng lồ, nước ngầm bắt đầu tuôn ra từ đá cứ như cô đang đi giữa một dòng suối nhỏ. Và khi đến được cổng, Taliyah nghe tiếng nước inh tai trào qua thềm đá. Ốc Đảo Bình Minh, Mẹ Của Sự Sống, đang lên tiếng dưới lớp cát.

Người trong tộc cô đã đi theo những con nước mùa cả trăm năm. Giờ cô cũng đi theo chúng để tìm kiếm họ, và không may, nước ở Shurima giờ đây chỉ chảy ra từ một nguồn duy nhất. Người ta luôn cố tránh xa tàn tích bi thảm của thủ phủ, cũng như con Sai khổng lồ và đám sinh vật chết chóc đang săn lùng quanh đây. Ngay cả lũ trộm cũng giữ khoảng cách với chốn này. Cho đến bây giờ.

Taliyah đột ngột dừng tảng đá cô đang lướt trên, suýt nữa thì văng khỏi nó. Cô nhìn quanh. Người phụ nữ đến từ Vekaura đã đúng. Đây không còn là một đống đổ nát hoang tàn đầy cát và hồn ma nữa; quả thật, có đầy người trong khu trại tạm bên ngoài bức tường, như một tổ kiến trước lũ. Không biết họ là ai, cô quyết định không nên để lộ ra nhiều hơn mức cần thiết.

Dường như các bộ tộc từ bốn phương trời đã tụ tập lại, nhưng Taliyah kiếm khắp xung quanh mà không thấy gương mặt nào thân thuộc cả. Họ trông thật xơ xác. Họ cãi nhau xem nên ở trong trại tạm hay tìm chỗ trú trong thành phố. Vài người thấy cơn bão với quầng sét phi tự nhiên và nghĩ tốt hơn mình nên vào bên trong những bức tường, ngay cả khi chúng đã biến mất dưới cát nhiều thế hệ. Tất cả bọn họ đều cố đi lại thật nhanh, thỉnh thoảng lại gói ghém đồ đạc và lo lắng liếc nhìn trời. Taliyah đã chạy đua thắng cơn bão, nhưng không lâu nữa đâu, đám roi cát sẽ quật vào cánh cổng.

“Đến lúc quyết định rồi.” Một phụ nữ gọi cô, giọng gần như lạc đi giữa tiếng ầm ầm của dòng nước ốc đảo và cơn bão đang dâng lên. “Đi vào hay bỏ đi đây, cô bé?”

Taliyah quay lại đối diện với bà. Người Shurima. Xa lạ.

“Tôi đang tìm gia đình.” Taliyah chỉ vào áo chẽn. “Họ là thợ dệt.”

“Cha-Ưng đã hứa bảo vệ cho tất cả những người bên trong bức tường,” bà nói.

“Cha-Ưng?”

Bà nhìn vào khuôn mặt lo ngại của Taliyah và mỉm cười, cầm lấy tay cô. “Azir đã trở lại trong dạng Thăng Hoa. Ốc Đảo Bình Minh lại tuôn chảy. Một ngày mới đã tới với Shurima.”

Taliyah nhìn khắp mọi người. Thật là thế. Họ đang chần chừ không muốn đi xa khỏi thủ phủ tráng lệ, nỗi sợ trên mặt họ dành cho cơn bão bất thường nhiều hơn là vị hoàng đế vừa sống dậy.

Người phụ nữ tiếp tục, “Có những thợ dệt đến đây lúc sáng. Họ quyết định tránh bão bên trong.” Bà chỉ vào đám người đang xô đẩy tiến vào trái tim mới hình thành của Shurima. “Chúng ta phải nhanh lên. Họ gần đến cổng rồi.”

Taliyah thấy mình bị bà kéo tới một trong những cánh cổng đồ sộ của kinh đô, chen vào một đám người lạ đã quyết định vào phút chót rằng không nên tự mình đương đầu với cát. Còn có mấy nhóm túm tụm quanh đám thú, quyết định sẽ đối đầu với bão như các đoàn lữ hành Shurima vẫn làm từ nhiều thế hệ. Ngoài xa, những tia sét đầy đe dọa rạch ngang rìa cơn gió xoáy. Truyền thống xa xưa ở Shurima chắc sẽ không trụ được khi nó tràn qua.

Taliyah và người phụ nữ bị đẩy qua ngưỡng cửa bằng vàng ngăn cách Shurima với sa mạc bao quanh. Cánh cổng nặng nề đóng sầm lại sau lưng họ. Vẻ huy hoàng cổ xưa của thủ phủ trải ra mênh mông trước mắt họ. Đám đông bám chặt vào bức tường dày, không chắc mình nên đi đâu. Như thể họ thấy đường phố vắng lặng kia thuộc về ai đó khác vậy.

“Ta chắc người của cháu ở đâu đây thôi. Hầu hết đều chỉ đứng gần cổng. Có ít kẻ là dám đi xa hơn. Hy vọng cháu sẽ tìm được điều mình cần.” Bà thả tay Taliyah ra và mỉm cười. “Cầu cho nước và bóng râm ở bên cháu, cháu gái.”

“Cầu cho nước và bóng râm ở bên bà.” Giọng Taliyah nhỏ dần khi người phụ nữ biến mất giữa đám nhộn nhạo.

Thành phố im lìm cả thiên niên kỷ giờ tràn đầy nhịp sống. Những lính canh khoác áo choàng màu vàng và đỏ thẫm đang lặng lẽ trông chừng cư dân mới đến. Dù không có rắc rối xảy ra, Taliyah vẫn thấy có gì đó không ổn ở nơi này.

Taliyah chống tay lên tường để ổn định lại cơ thể. Cô thở dốc. Đá rung rinh dưới bàn tay cô. Một cơn đau đến mờ mắt chụp lấy cô. Ngàn vạn giọng nói khắc vào đá tảng. Nỗi sợ và sự giày vò trong thời khắc cuối cùng của họ, trước khi sinh mạng tan biến và hình bóng họ in lên đá, gào thét trong tâm trí cô. Taliyah rút tay ra, gục xuống. Cô từng cảm thấy những rung động tương tự, những tiếng vọng của ký ức đã trôi qua từ lâu, nhưng không cái nào giống cái này. Biết được những gì đã xảy đến khiến cô ngã quỵ. Cô đứng dậy, ngắm nhìn thành phố mới với đôi mắt thất thần. Một sự thay đổi đột ngột quét qua. Đây không phải kinh đô được hồi sinh, nó là nấm mồ trống rỗng trỗi dậy từ lòng cát. Lần gần nhất Azir hứa hẹn với cư dân Shurima, nó đã khiến họ phải trả giá bằng sinh mạng.

“Mình phải tìm được gia đình,” cô thầm nhủ.

 - Tướng | 1646