Urgot thumbnail

Urgot

Pháo Đài Di Động Vị trí: Đấu sĩ
Giá: RP: 59IP: 3150
Sát thương: 57.65 (+3.6 mỗi cấp) Máu: 675.52 (+89 mỗi cấp) Năng lượng:367.4 (+55 mỗi cấp) Giáp: 27.844 (+3.3 mỗi cấp) Kháng phép: 30 (+0 mỗi cấp) Tốc độ đánh: -0.03 (+2.9% mỗi cấp) Tốc độ di chuyển: 335 Tầm đánh:đánh xa

      10/05/2018

Kĩ năng

Nội tại: Đại Bác Cộng Hưởng

Khi Urgot tấn công đối phương theo hướng của một trong những cái chân càng của hắn, nó sẽ bắt lửa, gây (40% tổng STVL) cộng thêm (4.5/5.25/6/7/8 ở các cấp 1/6/9/13/15) lượng máu tối đa của mục tiêu thành STVL lên tất cả kẻ địch trong hình nón. Mỗi đòn bắn liên tiếp cách nhau trong vòng 5 giây bị giảm 10% sát thương, tối đa 70%.

Sau khi bắn, cái chân càng đó sẽ đi vào thời gian hồi chiêu trong vòng (30/25/20/15/10 ở các cấp 1/6/9/11/13, bị ảnh hưởng bởi thời gian hồi chiêu) giây (tối thiểu 2.5 giây).

Q: Lựu Đạn Ăn MònTiêu hao: 55 năng lượngHồi chiêu: 12/11/10/9/8 giây

Urgot bắn ra một bọc chất nổ ở vị trí chỉ định, gây 25/70/115/160/205 (+70% STVL) STVL và làm chậm kẻ địch 45/50/55/60/65% trong vòng 1 giây.

Tướng địch trúng chiêu sẽ bị khóa mục tiêu.

W: Càn QuétTiêu hao: 45/50/55/60/65/70 năng lượngHồi chiêu: 13/12/11/10/9 giây

Trong vòng 4 giây kế tiếp, Urgot tự tạo giáp bản thân 60/90/120/150/180 (+30% máu cộng thêm) và ngay lập tức bắn vào kẻ địch gần nhất, ưu tiên tướng địch bị khóa mục tiêu, cộng dồn với Đại Bác Cộng Hưởng (Nội tại) ngay khi có thể. Khi bắn, Urgot bị làm chậm đi 125 tốc độ di chuyển nhưng có thêm 40% khả năng giảm làm chậm.

Khi Càn Quét (W) kích hoạt, Urgot có thể đi xuyên qua quân lính và các mục tiêu không phải quái vật khủng nhưng không thể đánh thường. Hắn ta bắn ba đợt mỗi giây, gây 12 (+20/24/28/32/36% STVL) mỗi phát.

Sát thương dựa vào STVL của Urgot, gây hiệu ứng trên đòn đánh ở 33% sát thương, và không thể gây chí mạng.

E: Khinh ThịTiêu hao: 50 năng lượngHồi chiêu: 16/15/14/13/12 giây

Urgot niệm phép rồi lao theo hướng theo chỉ định. Nếu Urgot va phải một tướng địch, hắn ta sẽ dừng lại, làm choáng chúng trong vòng 1.25 giây, và hất chúng về phía đối diện, gây 60/100/140/180/220 (+50% STVL) STVL. Tướng địch trúng chiêu sẽ bị khóa mục tiêu.

Các mục tiêu không phải tướng nhận sát thương tương đương nhưng bị hất sang hai bên.

Không thể băng qua địa hình.

R: Mũi Khoan Tử ThầnTiêu hao: 100 năng lượngHồi chiêu:120/95/70 giây

Urgot bắn ra một mũi khoan ma kỹ ghim vào tướng địch đầu tiên trúng phải, khóa mục tiêu chúng, gây 50/175/300 (+50 STVL) STVL, và làm chậm chúng 75% tốc độ di chuyển trong vòng 3 giây.

Nếu mục tiêu còn dưới 25% máu trong khi bị ghim, Urgot có thể tái kích hoạt kỹ năng rồi từ từ kéo mục tiêu về phía hắn ta. Điều này sẽ tự động xảy ra nếu mục tiêu có lượng máu thấp hơn ngưỡng yêu cầu cho tới khi hiệu ứng kết thúc.

Nếu Urgot kết liễu thành công kẻ địch, hắn ta sẽ gây hiệu ứng Hoảng Sợ lên tất cả đối phương xung quanh trong vòng 1.5 giây.

Tốc độ di chuyển của mục tiêu bị giảm dựa trên lượng máu đã mất.

Urgot không thể thực hiện những thao tác khác khi đang kết nối với mục tiêu, và cái chết của hắn ta sẽ kết thúc quá trình.

Truyền thuyết về Urgot

“Chỉ có một cách để đo lòng người thôi. Xé hắn… thành… từng… mảnh.” ~ Urgot

Từng là tên đao phủ đáng sợ của Noxus, Noxus bị chính đế quốc mình phục vụ phản bội. Giữa đống xiềng xích, hắn buộc phải học hỏi ý nghĩa thực sự của sức mạnh ở Đáy Sông – một hầm mỏ kiêm nhà tù sâu bên dưới Zaun. Thoát ra từ một thảm họa khiến cả thành phố rơi vào hỗn loạn, giờ hắn phủ cái bóng đầy đe dọa lên thế giới tội phạm ngầm. Trừng phạt các nạn nhân bằng chính đám xích từng trói buộc mình, hắn sẽ thanh lọc những kẻ không xứng đáng khỏi ngôi nhà mới, biến nó thành luyện ngục của nỗi đau.

Tiểu sử về Urgot

Từng là tên đao phủ đáng sợ của Noxus, Noxus bị chính đế quốc mình phục vụ phản bội. Giữa đống xiềng xích, hắn buộc phải học hỏi ý nghĩa thực sự của sức mạnh ở Đáy Sông – một hầm mỏ kiêm nhà tù sâu bên dưới Zaun. Thoát ra từ một thảm họa khiến cả thành phố rơi vào hỗn loạn, giờ hắn phủ cái bóng đầy đe dọa lên thế giới tội phạm ngầm. Trừng phạt các nạn nhân bằng chính đám xích từng trói buộc mình, hắn sẽ thanh lọc những kẻ không xứng đáng khỏi ngôi nhà mới, biến nó thành luyện ngục của nỗi đau.

Urgot luôn tin mình là kẻ đáng giá, một đao phủ, người hành quyết lũ yếu đuối. Hắn là hiện thân của lý tưởng Noxus về sức mạnh thống trị tất cả, hiện thực hóa nó với mỗi cú vung rìu. Niềm kiêu hãnh của hắn dâng cao theo đống thi thể ngày một chất chồng sau lưng, và chỉ sự hiện diện đầy đe dọa của hắn thôi cũng đủ giữ vô số chiến đoàn phải đứng ngay hàng thẳng lối.

Thế nhưng, chỉ một lời nói là đủ để định đoạt số phận hắn. Được cử đến Zaun xa xôi để ngăn chặn âm mưu nổi loạn chống lại sự cai trị của Noxus, Urgot muộn màng nhật ra nhiệm vụ này chỉ là sắp đặt để hắn rời kinh thành trong lúc kẻ chiếm ngôi Swain giành quyền lực. Bị vây quanh bởi lũ tay sai của các hóa-chủ, và nổi điên vì mọi thứ hắn tin tưởng đều là dối trá, Urgot bị lôi xuống tận hầm mỏ dưới đáy Zaun. Hắn đã bị đánh bại. Hắn đã bị nô lệ. Rốt cuộc hắn là kẻ không đáng giá. Hắn im lặng chịu đựng cuộc sống đọa đày trong hầm ngục chờ chết.

Ở Đáy Sông, cái chết mang muôn hình vạn trạng…

Quản ngục, Hóa Chủ Voss, đôi khi sẽ ra giá tự do để đổi lấy việc một tù nhân chấp nhận bị tra khảo – bởi lưỡi dao của chính mụ. Từ những tiếng thét vang vọng qua đường hầm, Urgot biết được những điều đáng kinh ngạc về Zaun. Có gì đó đặc biệt ở thành phố này, thứ gì đó màu nhiệm và hiển hiện ngay cả trong những bí mật tuôn ra từ cổ họng những kẻ hấp hối. Urgot không biết đó là gì đến khi hắn được mang tới trước Voss, sợ rằng ả sẽ đánh gục hắn.

Nhưng ngay khi lưỡi dao cắt vào thịt, Urgot nhận ra cơ thể hắn đã bị bủa vây bởi thống khổ sẵn rồi, nỗi thống khổ vượt xa hơn bất kỳ thứ gì Voss gây ra được. Đáy Sông đã khiến hắn mạnh mẽ hơn cả khi còn là đao phủ.

Đau đớn là bí mật của Zaun. Tiếng cười của hắn khiến Voss phải bỏ chạy lên tầng mặt, và một triều đại hỗn loạn bắt đầu từ đáy sâu.

Giành quyền cai trị nhà ngục, Urgot tận hưởng thử thách sống còn mới. Hắn tìm ra những phần cơ thể yếu ớt nhất, và thay thế chúng bằng đống máy móc góp nhặt được, thứ công nghệ được tạo ra bởi những kẻ sẽ chết nếu không có chúng – thiếu thốn là nguồn gốc của đau khổ.

Lính canh không còn có thể tiến vào những khu vực bị Urgot giật khỏi tay Voss nữa. Đám tù nhân thì sợ cai ngục mới còn hơn cả người tiền nhiệm. Nhiều kẻ còn sùng kính đến mức cuồng tín với Urgot khi chúng bị buộc nghe bài thuyết giảng của hắn về bản chất của sức mạnh, tiếng bàn tay của hắn siết chặt quanh cổ của những kẻ không chịu lắng nghe.

Chỉ khi một điệp viên Noxus đến Đáy Sông, Urgot mới bị buộc phải đối mặt với quá khứ. Dù tay gián điệp nhận ra hắn và xin hắn giúp trốn thoát, Urgot đánh gã không nương tay rồi ném đống bầm dập đó vào bóng tối.

Giờ Urgot nhận ra, sức mạnh không thể thứ cai trị Noxus, mà là con người… và con người thì yếu đuối. Sẽ không có kẻ cai trị, không có dối trị, không có gì can thiệp vào sự hỗn loạn thuần khiết của việc sinh tồn. Mở màn cuộc nổi loạn bằng cách kích nổ mạch hóa kỹ bên trong khu mỏ, Urgot khiến cả thành phố bên trên rung chuyển, và mở toang nhà ngục trong vụ nổ không thua kém gì vụ nổ đã tạo nên Zaun. Rất nhiều tù nhân chết tại chỗ, và hàng ngàn kẻ nữa biến mất trong Hầm Thải. Nhưng những kẻ đáng giá, như thường lệ, đã sống sót.

Kể từ đó, triều đại khủng bố của Urgot ngày càng lớn mạnh. Kết hợp cả công nghệ máy móc và tính tàn bạo của Noxus, hắn sát hại hết hóa-chủ này đến hóa-chủ khác, tập hợp được một đội tay sai trong số những người bị áp bức ở Zaun. Với bất kỳ ai may mắn thoát khỏi cơn điên cuồng chết người của hắn, họ nhận được một thông điệp: hắn không ở đây để lãnh đạo, mà để sống sót. Nếu ngươi đáng giá, ngươi cũng sẽ sống sót.

Và thử thách… mới chỉ bắt đầu thôi.

Truyện ngắn về Urgot - Con trai của UR

Chúng tôi đang băng băng qua đường phố Zaun. Những đường ống và những tấm kính màu mờ đi, chấm phá trên nền Mây Xám, và cả cụm sương mù treo lơ lửng trong mỗi con hẻm ngập tràn hóa chất. Zori ở bên trái, tóc rối bù và những con dao rỉ sét – nụ cười là dấu hiệu duy nhất cho thấy vẻ đẹp ẩn dưới bề ngoài nhếch nhác. Blenk ở phía sau cô, với một bộ lọc phun lấp lánh ánh sơn và một cái đầu đầy ý tưởng. Scuzz ở ngoài rìa, mang đủ thứ bẩn thỉu bạn có thể trông đợi được ở một thằng nhóc có tên Scuzz. Nhưng đây là Scuzz của chúng tôi.

Cậu ta hét vang tên băng nhóm giữa màn khói dày đặc, đánh dấu rằng đêm nay là của chúng tôi.

“Kị Sĩ Hầm Thải!”

Chúng tôi bật cười, hét theo. Chúng tôi còn trẻ, đầy sức sống. Không gì có thể cản chúng tôi. Mà phải bắt được chúng tôi trước đã, trong khi chúng tôi vẫn đang chạy cơ.

Dường như chính thành phố đưa chúng tôi tới trước khi chúng tôi lao xuống dưới sâu, thật xa khỏi gã dọn-hầm vừa bị chúng tôi cướp và bỏ đó giữa máng xối. Đống bánh răng của hắn vẫn kêu trong túi chúng tôi. Thừa đủ vui. Chúng tôi đang trở lại Đường Đen, khu chợ ở trung tâm Zaun.

“Liệu họ có bán cho bọn mình ít vang lấp lánh không nhỉ?” Zori hỏi. “Dần gã dọn-hầm đó khiến tao khát quá.”

Blenk càu nhàu. “Người ta bán rượu cho một đứa trẻ ở Đường Đen. Rồi người ta bán đứa trẻ đó luôn.”

“Thôi đi cả hai,” Scuzz gầm gừ. Mặt cậu ta lộ vẻ lo lắng tôi chưa từng thấy trước đây. “Nghe thấy không?”

Tôi nheo mắt ngó vào màn đêm – vì tôi đâu thể nheo tai được. Không thể nếu không có một vài nâng cấp. “Tao chẳng nghe thấy gì cả,” tôi nhún vai. “Tiếng chuột ho cũng không.”

“Thì ý tao là thế đó,” Scuzz thì thầm.

Tiếp đó là im lặng… Nặng nề hơn cả Piltover, từ từ chụp lên chúng tôi.

Chầm chậm băng qua sương mù bước vào khu chợ, chúng tôi thấy những chiếc xe đẩy bị lật chỏng chơ, bánh xe lười nhác xoay. Những quầy hàng bị bỏ không, vẫn chất đầy hàng hóa hiếm lạ. Mùi hôi thối trong không khí nhắc tôi nhớ đến tên dọn-hầm – một mùi hôi đủ để làm tôi chảy nước mắt, đấy là mắt tôi ráo hoảnh khi thấy máu gã chảy ra đấy nhé.

Và có cả những thi thể nữa. Nhiều cái xác mang dấu ấn của hóa-chủ. Chúng bị xé ra từng mảnh, để lại mặt sỏi đỏ thẫm.

Đã có một cuộc thảm sát.

“Ghê quá nhỉ?” Blenk nhăn nhở, luồn tay vào túi một kẻ đã chết, cẩn thận lau sạch máu. “Chắc là bọn mình sẽ được giảm giá rồi.”

Zori rùng mình. “Có ai đó… ở kia,” cô thì thầm, chỉ tay vào đám mây hóa kỹ phun ra từ một đường ống ngoài bãi trống phía xa. Mùi hôi thối ngày một nồng nặc hơn cũng phát ra từ đó, nó nghiền nát các giác quan của tôi, khiến đầu tôi ong ong. “Nó là… một người.”

“Không phải người,” tôi lẩm bẩm, dõi mắt theo hướng nhìn của cô vào trong tấm màn xanh lục. “Không còn nữa…”

Nó là một hình dạng khổng lồ, với những cái chân cơ khí và thật nhiều súng, hàn chặt vào da thịt y như cách những thợ máy hàn hai đường ống lại với nhau. Bỏng rát, cháy sáng. Chỉ nhìn vào đó đã khiến tôi phải nhăn mặt. Bằng một tay, nó đang giơ cao một hình dáng khác nhỏ hơn. Một người đàn ông đang ngạt thở trong đám mây hóa kỹ. Hắn ta rúm ró lại trong lúc con quái vật khiêu khích với một giọng rù rì khiến ruột gan tôi quặn lại.

“Đây là thứ ngươi muốn,” nó ấn mặt người đàn ông vào một vết nứt trên đường ống, khí hóa kỹ phụt ra ào ào quanh họ. “Hít vào đi. Biến nó thành của ngươi đi.”

Nhưng người đàn ông chỉ biết rúm ró, đấm đá vô lực, ngày một yếu hơn – cho đến cuối cùng, chỉ còn cánh tay nâng cấp của hắn ta giật giật, vọng lại chút suy nghĩ tuyệt vọng cuối cùng. Rồi sau đó nó cũng ngừng hẳn.

Ánh đồng thau thoáng lên đập vào mắt tôi. Cái xác đang đu đưa kia từng là một hóa-chủ, loại người duy nhất đủ tiền mua một bộ nâng cấp. Hóa Chủ Crimson, hay gì đó. Còn thủ hạ của ông ta đang nằm rải rác quanh chúng tôi.

Từng là thủ hạ thôi. Và giờ…

“Chúng ta phải biến ngay,” tôi quay sang đám bạn. Nhưng tôi không thấy họ. Khí ga từ đường ống, một đám mây độc xanh lục khiến tôi ngay một khó thở hơn… Khó… khó…

Chạy. Chúng tôi phải chạy.

Tôi nghe tiếng Zori, Blenk và Scuzz hoảng loạn ho hắng đâu đó quanh đây. Tôi lần mò giữa đám mù mịt, những mong kiếm được bất kỳ ai, bất kỳ thứ gì để kéo theo trên đường chạy trốn. Nhưng chỉ có âm thanh của một thân người đổ gục xuống đất, một bộ lọc phun kêu lạo xạo trên mặt sỏi.

Blenk. Tôi khuỵu xuống khi nhận ra sự thật. Cậu ấy xong rồi.

Và đó chưa phải điều tệ nhất.

Con quái vật lù lù bước ra từ đám mây, một cái chân khổng lồ bọc giáp dậm thẳng bên cạnh tôi, rồi một cái, rồi một cái – để lộ ra những cái ống đầy hóa chất, và những khẩu súng bốc khói y hệt thứ khói âm ỉ tỏa ra từ đám thi thể quanh chúng tôi.

Tôi có thể nếm được vị đó trên vòm họng, một sự thật cay đắng. Tôi sắp chết tại đây.

Con quái vật tóm lấy tôi bằng đôi càng rách rưới, nhấc tôi lên sát mặt nó. Một diện mạo kinh hoàng, càng kinh hoàng hơn vì đó là con người. Ít nhất là người hơn tất cả những phần còn lại của hắn. Cái mặt nạ độc sáng lên khi hóa chất chảy qua, nhưng đôi mắt còn sáng hơn thế nữa. Thông minh. Gần như đang mỉm cười khi cảm nhận được nỗi sợ của tôi.

“Con trai của Zaun. Tên ngươi là gì?” hắn gầm gừ. Âm điệu sắc lạnh, nó đánh tan sức kháng cự của tôi, từng cú từng cú một với sức mạnh của thù hận.

Tôi còn không thốt nổi ra một câu.

Hắn bật cười. “Tên hóa-chủ, ngươi nhận ra hắn? Như bao kẻ khác, hắn cố cai trị thành phố này, đẩy vô số người xuống đáy sâu, tới cảnh…” Hắn hít sâu từng luồng khí cuộn chảy. “…cùng khổ này. Giờ thì không còn nữa, hắn đã chết bởi chính thứ đem lại cho hắn quyền lực. Chính ngươi, chú chuột nơi máng xối, giữa chốn dơ dáy này, lại sống sót. Nói ta nghe xem, ai trong số hai người mạnh mẽ hơn? Ai trong số hai người đáng sống hơn?”

Bất chợt, tôi thấy mình ngã ngửa ra đất, đè lên trên các bạn tôi. Họ đang run rẩy, ngạt thở, y như tên hóa-chủ. Miệng Scuzz sùi bọt. Và Zori… tôi nhắm mắt lại để ngăn dòng lệ trước khi kịp thấy chuyện gì đã xảy đến với cô.

“Chạy đi,” con quái vật nói. “Bảo cả thành phố biết làm sao ngươi sống còn một hóa-chủ thì không. Ngươi sẽ là nhân chứng cho ta. Kẻ đầu tiên trong vô số kẻ nữa.”

Tôi ngần ngừ.

“Chạy đi!” hắn rống lên. Rồi tôi thấy Zori đang nức nở, dùng chút sức tàn vươn tay tìm kiếm sự giúp đỡ. Tôi không muốn mình sẽ nhớ về cô như thế. Tôi muốn ghi sâu nụ cười của cô. Như tôi vẫn làm thế.

Nhưng tôi lại chạy, băng qua đường phố Zaun.

Và bạn có thể tưởng tượng được cảm giác thế nào khi bạn nhận ra, với buồng phổi bỏng rát và hơi thở nặng nhọc, rằng những tiếng la hét chính là thông điệp bạn mang theo?

Tôi còn sống. Các bạn tôi thì không.

Tôi là kẻ đáng giá.

 - Tướng | 1893