Varus thumbnail

Varus

Mũi Tên Báo Thù Vị trí: Xạ thủ, Phụ: Pháp sư
Giá: RP: 99IP: 4800
Sát thương: 57.07 (+2.41 mỗi cấp) Máu: 619.76 (+82 mỗi cấp) Năng lượng:393.48 (+33 mỗi cấp) Giáp: 26.612 (+3.4 mỗi cấp) Kháng phép: 30 (+0 mỗi cấp) Tốc độ đánh: -0.05 (+3% mỗi cấp) Tốc độ di chuyển: 330 Tầm đánh:đánh xa

      01/06/2018

Kĩ năng

Nội tại: Sức mạnh báo thù

Khi Varus tiêu diệt một lính hoặc quái, hắn ta nhận thêm 20% Tốc Độ Đánh trong 3 giây. Khi hạ gục hạ gục hay hỗ trợ hạ gục tướng, con số này là 40% trong 6 giây.

Q: Mũi tên xuyên pháTiêu hao: 70/75/80/85/90 năng lượngHồi chiêu: 16/14/12/10/8 giâyPhạm vi: 925 - 1625

Niệm lần đầu: Varus giương cung chuẩn bị cho mũi tên tiếp theo, dần dần gia tăng sát thương và khoảng cách bay của nó. Trong thời gian này hắn ta không thể sử dụng kỹ năng khác đồng thời tốc độ di chuyển bị giảm đi 20%.

Niệm lần hai: Varus bắn một mũi tên gây từ 10/47/83/120/157 (+100% sát thương vật lý) đến 15/70/125/180/235 (+160% sát thương vật lý) sát thương vật lý, giảm đi 15% mỗi mục tiêu chạm phải (tối thiểu 33%).

Sau 4 giây, Mũi Tên Xuyên Phá sẽ tự động hủy nhưng bù lại được hồi một nửa số năng lượng đã sử dụng.

W: Tên độc

Nội tại: Đòn đanh thường của Varus gây thêm 10/14/18/22/26 (+25% sức mạnh phép thuật) sát thương phép và kích hoạt hiệu ứng Tên Độc trên đối phương trong 6 giây (cộng dồn 3 lần).

Những kĩ năng khác của Varus kết hợp với Tên Độc trên mục tiêu sẽ gây thêm sát thương phép bằng với 2/2.75/3.5/4.25/5 (+2% sức mạnh phép thuật)% lượng máu tối đa của đối phương theo mỗi điểm cộng dồn (Tối đa 360 sát thương trên quái).

E: Mưa tênTiêu hao: 80 năng lượngHồi chiêu: 18/16/14/12/10 giâyPhạm vi: 925

Varus bắn ra một cơn mưa tên gây 65/100/135/170/205 (+60% sát thương vật lý cộng thêm) sát thương vật lý và yểm bùa mặt đất trong 4 giây.

Đối phương đứng trên khu vực bị yểm bùa sẽ bị làm chậm 25/30/35/40/45% và giảm các hiệu ứng hồi phục đi 50%.

R: Sợi xích tội lỗiTiêu hao: 100 năng lượngHồi chiêu: 110/90/70 giâyPhạm vi: 1075

Varus tung ra một sợi xích gây 150/250/350 (+100% sức mạnh phép thuật) sát thương phép và trói tướng địch đầu tiên nó đụng phải trong 2 giây.

Sợi xích sau đó sẽ tiếp tục lan ra tác động lên những kẻ địch cạnh bên (550 đơn vị) với cùng thời gian hiệu lực và sát thương nếu chúng để bị dính phải. Những mục tiêu bị trói chân sẽ phải nhận 3 điểm Tên Độc trong thời gian đó.

 

Truyền thuyết

"Ngươi không hủy diệt tất cả chúng ta. Sai lầm đó là cái chết của ngươi." ~ Varus

Thuộc chủng tộc Darkin cổ xưa, Varus là một kẻ sát nhân thích hành hạ đối thủ khiến họ phát điên trước khi tung mũi tên kết liễu. Vào cuối Chiến Tranh Darkin, hắn bị cầm tù, nhưng nhiều thế kỷ sau đã trốn thoát trong cơ thể mới kết hợp từ hai thợ săn Ionia—họ vô tình thả hắn ra, bị nguyền rủa phải cầm cây cung chứa năng lượng trói buộc của hắn. Varus giờ tìm kiếm những kẻ đã giam hãm hắn để trút cơn hận thù, nhưng những linh hồn phàm tục bên trong hắn vẫn cố kháng cự trên mỗi bước đi.

Với những kĩ năng hơn người trong sử dụng cung tên và ý thức về danh dự của mình, Varus được chọn làm người trông coi một ngôi đền thiêng liêng ở Ionian. Ngôi đền được xây dựng để giữ một cái hố cổ đại, chứa đầy sức mạnh tha hóa mà các bô lão ở Ionian sợ rằng nó có thể bao bọc cả hòn đảo trong bóng tối. Varus rất tự hào về vị trí của mình, bởi lẽ chỉ có những chiến binh đặc biệt và tinh nhuệ nhất Ionia được lựa chọn cho vị trí này. Anh sống một cuộc đời lặng lẽ cùng gia đình ở một ngôi làng gần đó cho đến khi lực lượng của Noxus xâm lược Ionia.

Quân đội của Noxus phá hủy mọi thứ trên đường đi và ngôi đền cũng không phải một ngoại lệ. Varus phải đưa ra quyết định của mình. Bị ràng buộc bởi danh dự, Varus muốn ở lại và cố thủ tại ngôi đền đến cùng. Nhưng vắng mặt anh, những người dân làng sẽ không thể chống đỡ trước sức mạnh tàn bạo của Noxus. Cuối cùng, Varus lựa chọn hoàn thành nghĩa vụ của mình như một người coi đền, cái hố mục rữa phải được giam giữ cẩn thận.

Cùng với những mũi tên của mình, Varus đã bảo vệ được ngôi đền khỏi sự phá hoại của Noxus. Tuy nhiên khi trở lại làng mình, anh chỉ nhận ra một nghĩa trang đang âm ỉ cháy. Hối hận và căm thù, Varus thề sẽ giết tất cả những kẻ xâm lược từ Noxus, nhưng đầu tiên anh cần trở nên mạnh mẽ hơn. Varus quyết định tìm đến cái hố trong ngôi đền, sử dụng sức mạnh đen tối để báo thù cho mọi người. Cái hố của sự tha hóa đó nuốt chửng anh, như một ngọn lửa nuốt chửng que củi mong manh, nhưng sức mạnh ghê tởm của nó bừng cháy trong anh cho tới khi lịm đi. Đây là một con đường độc đạo không cách nào quay đầu lại.

Với quyết tâm sắt đá, anh gieo mình vào ngọn lửa đen, nhận lấy nguồn năng lượng tà ác gắn vào da thịt mình... và đi cùng với nó là viễn cảnh của một sự hủy diệt. Anh rời đi, quyết tâm bắt mọi tên Noxus có dính líu tới cuộc xâm lược phải trả giá, một nhiệm vụ nhọc nhằn mà cuối cùng đưa anh đến trước kẻ thủ ác khét tiếng nhất của cuộc xâm lược.

 

Kẻ thù

Tiểu sử về Varus

Thành viên của chủng tộc Darkin cổ xưa, Varus là một sát thủ thích giày vò con mồi bằng những mũi tên khiến chúng phát điên trước khi lại gần tung đòn kết liễu. Sở hữu sắc đẹp tuyệt trần, Varus bị cầm tù lúc Chiến Tranh Darkin chấm dứt, nhưng đã trốn thoát nhiều thế kỷ sau, trong thân xác mới tạo ra từ hai thợ săn Ionia trẻ tuổi. Họ vô tình giải phóng Varus và bị trói buộc với cây cung chứa đựng tinh hoa của hắn. Giờ, Varus săn lùng những kẻ đã đánh bẫy mình cho màn báo thù tàn bạo, nhưng hai linh hồn mắc kẹt bên trong hắn không ngừng tranh đấu với hắn trên từng bước đi.

Những pháp sư của Runeterra nắm giữ thứ ma thuật hoang dại mà không hề biết đến hậu quả từ bên ngoài thế giới của họ. Việc sử dụng đầy bất cẩn đó đã thu hút sự thèm muốn của tộc Darkin, và chúng đã phái những chiến binh dũng mãnh nhất tới để chinh phục hành tinh mới này. Varus đến Runeterra trong đợt xâm lăng thứ hai, bằng cây cung tinh thạch, hắn đã ám sát những chỉ huy và đại tướng của kẻ địch, giúp tộc Darkin đánh bại đội quân người thường một cách cực kỳ dễ dàng.

Không lâu sau khi Aatrox tiêu vong, Varus bị dồn đuổi bởi những thợ săn mặt trăng của tộc Vastaya và những pháp sư nhân loại phụng sự một nữ hoàng chiến binh mang giáp vàng. Họ phong ấn hắn bên trong cây cung tinh thạch, để mặc hắn gào thét trong cơn cuồng nộ. Khi ấy, người ta đã biết đến khả năng khiến kẻ khác biến chất của tộc Darkin, và chỉ có vị nữ hoàng chiến binh mang theo cây cung chết chóc kia bước vào trận chiến cuối cùng, bắn ra mũi tên phá vỡ cầu nối đến thế giới Darkin mãi mãi.

Chiến Tranh Darkin chấm dứt, nữ hoàng đem cây cung của Varus đến vùng đất sau này có tên Ionia. Bà đặt cây cung vào trong một giếng sâu tối đen bên dưới ngôi đền trên ngọn núi cạnh làng Pallas. Nó nằm đó, bị giam giữ giữa ma thuật thiên nhiên của Ionia và sự canh gác không ngừng nghỉ.

Cây cung ẩn sâu dưới lòng đất nhiều thế kỷ, không ai biết tới, không ai chạm tới, và chìm vào quên lãng cho đến khi Noxus xâm lăng Ionia. Hai thợ săn quái vật – Valmar và ánh sáng trong tim chàng, Kai – đã chống lại đợt tấn công đầu tiên tại Đền Pallas. Dù cả hai đều chiến đấu dũng cảm và đẩy lùi kẻ thù, Kai bị tử thương. Valmar, lòng trĩu nặng vì đau buồn, đưa Kai vào trong đền, cầu nguyện ma thuật chữa lành cho cậu ta.

Nhưng ngôi đền này chỉ mang đến kiếp đọa đày, hai người thợ săn bị sức mạnh của tên Darkin vừa được phóng thích nuốt chửng. Từng phân vật chất trong cơ thể họ tách ra và kết nối lại để tạo thành một thân xác hoàn hảo, xứng đáng chứa đựng linh hồn của Varus. Bước ra khỏi ngôi đền là một sinh vật toàn diện, nhợt nhạt, mang vẻ đẹp phi nhân loại, nửa người, nửa Darkin. Varus tái sinh dưới dạng một thực thể với cuộc chiến kịch liệt giành quyền kiểm soát sâu trong linh hồn.

Hai yếu tố con người và Darkin không ngừng cuộn chảy bên trong cơ thể, có lúc yếu tố này chiếm quyền điều khiển được chốc lát trước khi bị yếu tố kia chế ngự. Varus cố gắng đè bẹp sự kháng cự của Val và Kai một lần và mãi mãi để có thể báo thù nhân loại vì đã hủy diệt chủng tộc của hắn. Nhưng Kai và Val vẫn kiên cường chống trả sức ảnh hưởng tà ác, hy vọng tình yêu giữa họ có thể áp chế thôi thúc nguyên thủy của tộc Darkin.

Val và Kai có thể kiềm hãm Varus được bao lâu thì không ai biết được, nhưng nếu tên Darkin độc ác và ích kỷ này có thể hoàn toàn thống trị cơ thể mới, chắc chắn hắn sẽ tìm cách tụ hội với những cùng chủng tộc còn sống sót để biến Runeterra thành chốn hoang tàn.

Truyện ngắn về Varus - Chủng tộc hắc ám

Varus đi dọc theo con sông chảy qua sa mạc. Nước hơi đục, nhưng vẫn uống được. Cơ thể mới hắn tạo ra để mang cây cung thật đẹp, nhanh nhẹn và mạnh mẽ, song nó cũng có những điểm yếu của nhân loại. Nó biết đói. Nó biết khát.

Nhiều ngày trước, một sinh vật lưng còng với cánh tay nhăn nhúm và bộ mặt khoằm khoằm như chim đã bảo hắn đây là Shurima, nhưng chưa chắc đã là thật. Shurima mà Varus nhớ là một vùng đổ nát tiêu điều.

“Ta bị cầm tù lâu đến thế rồi sao?” hắn tự hỏi.

Hắn khinh bỉ những âm thanh con người mà cái miệng mới phát ra. Nghe thật man rợ và nguyên thủy, nhưng ít nhất hắn lại có thể cất tiếng. Về phần hắn bị cầm tù bao lâu… thật khó mà nói được. Hắn không biết cách lũ phàm nhân đo lường thời gian, và mụ già trông như chim kia cũng không nhận ra hắn. Mụ chẳng biết Chiến Tranh Darkin diễn ra lúc nào.

“Chủng tộc của ta gần như đã phá hủy cả thế giới này,” hắn nói. “Và giờ chúng ta bị quên lãng? Sao có thể chứ?”

Có đủ thời gian thì dù là thứ kinh hoàng nhất cũng tan biến thôi.

Giọng nói vang vọng trong đầu hắn, chẳng thể nào lờ đi được. Ai đây? Kai hay Valmar? Hắn ngờ là Val, nhưng trí óc con người thật đơn giản và mù mờ đến nỗi khó mà phân biệt nổi kẻ nào với kẻ nào.

“Chủng tộc nào quên đi việc nhìn vào vực thẳm tuyệt diệt thì không xứng đáng được sống,” Varus nói.

Chúng ta không quên. Là Valmar, Varus đoan chắc. Những nỗi kinh hoàng trở thành những thần thoại để chúng ta nói về chúng dễ dàng hơn, để chúng ta học hỏi được từ chúng mà không sợ phát điên.

Lập luận thật lố bịch, Varus biết hắn sẽ không bao giờ cho phép ngày tàn của chủng tộc bị xóa nhòa trong ký ức. Hắn đang định nói thế thì nghe có tiếng ồn ào ở chỗ khúc quanh của con sông đằng trước; những giọng đang quát thét, những con thú đang rên rống, và tiếng công cụ bằng đá. Hắn vọt tới, nấp dưới bóng một tháp kỉ niệm đổ nát, và quan sát kỹ lưỡng.

Con sông đã làm lộ ra tàn tích của một số công trình cổ đại với những cột trụ và tượng thần đầu thú. Phải, đây là nguồn ma thuật hắn đã cảm nhận được. Ma thuật xa xưa. Loại ma thuật mà vị nữ hoàng có mái tóc rực lửa đó đã dùng để bắt giữ đồng tộc của hắn.

Loại ma thuật được dùng để cầm tù hắn dưới lòng núi Ionia.

Những người đàn ông vạm vỡ, da rám nắng đang đào xới những căn phòng chứa thánh tích, trong lúc đám vật thồ kéo từng tảng đá ở sâu bên trong kiến trúc này ra ngoài. Những chiến binh mặc giáp da thuộc và cầm giáo lưỡi móc đứng canh vòng ngoài. Varus mỉm cười, nhảy vọt lên đỉnh tháp, rút cung ra. Ánh sáng tím sáng dần trong thứ vũ khí. Nó khẽ rung lên, một mũi tên bằng sét màu đỏ tía thành hình từ thinh không.

Sao ngươi phải giết họ? Là Kai. Nó ghét giết chóc không cần thiết.

Varus thấy tay mình run rẩy khi Kai tranh đấu bắt hắn hạ cung xuống.

“Các ngươi hủy diệt giống loài của ta,” Varus nói, tập trung ý chí cho vững tay. “Đó là lý do duy nhất ta cần.”

Hắn nhìn theo mũi tên lấp lánh vừa lúc một chiến binh lực lưỡng với bộ ria rậm rạp và đầu cạo trọc phát hiện ra và hét lên cảnh báo.

Vậy tất cả những ai ngươi thấy đều phải chết?

Varus bắn tên giữa hai nhịp hô hấp. Nó nhá lên, xuyên qua tim người chiến binh, để lại một cái lỗ bốc cháy. Ông ta khuỵu xuống, miệng há hốc vì sửng sốt. Những chiến binh khác phóng giáo tới, nhưng Varus đã di chuyển. Hắn nhảy khỏi tháp đá, liên tiếp nhả tên. Varus đáp xuống đất và chạy tiếp, năm chiến binh chết bởi năm mũi tên. Thêm ba người khác gục ngã, trên người cắm những mũi tên lấp lánh.

Một cây giáo móc đâm vào Varus. Hắn thụp xuống, rồi đứng lên và bắn hai mũi tên đỏ thắm vào ngực kẻ tấn công. Varus tung hoành giữa khu di tích, những luồng sáng nhoáng lên kết liễu mục tiêu với sự chính xác tuyệt đối.

Mọi chuyện kết thúc trong vài giây. Mười sáu người chết, và hắn không đổ một giọt mồ hôi. Hắn cảm nhận được sự đau khổ của những linh hồn bên trong mình và nhe răng cười. Mỗi cái chết lại dằn vặt chúng, làm chúng suy yếu và khiến chúng khó có khả năng chống lại hắn hơn.

Những người đang đào xới thành phố quăng dụng cụ bỏ chạy ra sống. Varus để họ đi. Họ không liên quan, và xuống tay với những kẻ không có vũ khí chỉ thôi thúc đám linh hồn bên trong hắn nổi loạn mà thôi.

Varus bước vào trong kiến trúc đổ nát, thoáng liếc qua một cặp tượng chó rừng và cá sấu trên đường. Bên trong thật lạnh và tối, những bức tường phủ đầy hình khắc chạm mô tả những cái đĩa khổng lồ tỏa ánh vàng ra khắp vùng đất tươi tốt. Sàn đá được viết ký tự ma thuật xuất hiện trước cả thời tộc Darkin đến Runeterra.

“Ấn niêm phong. Từng rất mạnh, nhưng đã suy yếu,” Varus nói trong lúc băng qua những phiến đá viết ký tự đến chỗ bức tượng một vị thần đầu rắn từng đứng sừng sững. Thảm họa trong quá khứ đã xô đổ nó, và phía sau lớp sa thạch là một căn phòng tăm tối.

Varus bước vào, ánh sáng âm ỉ nơi trái tim hắn chẳng soi rọi được gì ngoài đá đã bị lửa đốt đen kịt.

Varus thở dài. “Người chị em, cô ở đâu rồi?” hắn nói.

 - Tướng | 2993