Xayah thumbnail

Xayah

Cô Nàng Nổi Loạn Vị trí: Xạ Thủ
Giá: RP: 99IP: 7800
Sát thương: 56 (+2.2 mỗi cấp) Máu: 545 (+80 mỗi cấp) Năng lượng:340 (+40 mỗi cấp) Giáp: 24 (+3 mỗi cấp) Kháng phép: 30 (+0 mỗi cấp) Tốc độ đánh: 0.625 (+2.06% mỗi cấp) Tốc độ di chuyển: 325 Tầm đánh:đánh xa
Đang cập nhật ...

      08/05/2018

Kĩ năng

Nội tại: Nhát Cắt Gọn Gàng

Sau khi sử dụng một kỹ năng, 3 đòn đánh tiếp theo của Xayah sẽ xuyên qua tất cả các kẻ địch trên một đường thẳng, gây 100% sát thương lên mục tiêu chính và giảm 50% sát thương cho các mục tiêu tiếp theo.

Tại cuôi tầm tấn công, Xayah sẽ để lại một chiếc lông vũ tồn tại trên mặt đất trong 6s, Xayah có thể tích trữ 5 đòn tấn công của Nhát Cắt Gọn Gàng.

Vũ Điệu Tình Yêu:Nếu Xayah hoặc Rakan biến về, người còn lại có thể phối hợp cùng để tạo nên một màn biến về hoàn hảo.

Q: Phi Dao ĐôiNăng lượng: 50Thời Gian gian hồi chiêu: 10/9/8/7/6s

Xayah ném 2 phi dao theo một đường thăng, gây 40/60/80/100/120 (+50 % sát thương vật lý cộng thêm) sát thương vật lý mỗi phi dao lên các mục tiêu trúng phải. Mỗi phi dao để lại một Lông vũ ở cuối đường bay

W: Bộ Cánh Chết NgườiNăng lượng: 60/55/50/45/40Hồi chiêu: 16/15/14/13/12

Xayah gọi ra một cơn lốc lông vũ sắc như dao giúp tăng thêm 30/35/40/45/50% tốc độ đánh cũng như 20% sát thương trong đòn đánh trong 4s. Nếu Xayah tấn công tướng địch, cô được gia tăng thêm 30% tốc độ di chuyển trong 1.5s.

Nếu Rakan ở gần, anh ta cũng được nhận hiệu ứng từ Bộ Cánh Chết Người và sát thương của cả hai sẽ gia tăng thành 40%.

E: Triệu Hồi Lông VũNăng lượng: 40 Hồi chiêu: 12/11/10/9/8s

Xayah gọi tất cả các Lông vũ trở về, gây tối thiểu 50/60/70/80/90 (+60% sát thương vật lý cộng thêm) sát thương vật lý lên những kẻ địch trúng phải trên đường bay. Sát thương gia tăng thêm 0.5% mỗi 1% tỉ lệ chí mạng của Xayah. Lính và quái nhận 50% sát thương. Kẻ địch trúng phải từ 3 Lông vũ trở lên sẽ bị trói chân trong 1s.

R: Bão Tố Nổi DậyNăng lượng: 80/90/100Hồi chiêu: 140/130/120s

Xayah nhảy lên không trung, trở nên không thể bị chọn làm mục tiêu nhưng vẫn có thể di chuyển được.

Sau một khoảng thời gian ngắn, cô phóng ra một cơn bão phi dao theo hình nó, gây 100/150/200 (+100% sát thương vật lý cộng thêm) sát thương vật lý và để lại 5 Lông vũ ở cuối đường bay.

Tiểu sử về Xayah

Chuẩn xác đến chết người, Xayah là một nhà cách mạng vastaya đang đích thân tiến hành cuộc chiến để giải cứu dân tộc. Cô sử dụng tốc độ, sự tinh quái, và bộ lông vũ sắc như dao để tiêu diệt mọi kẻ ngáng đường. Xayah hoạt động cùng chiến hữu và cũng là chồng cô, Rakan, để bảo vệ chủng loài đang dần biến mất của mình, và phục hồi vinh quang xưa cũ của họ.

Khi còn bé, Xayah rất thích nghe cha hát những khúc dân ca về các anh hùng vastaya. Giai điệu ngân nga đưa cô về thời đại đã bị quên lãng từ lâu, khi linh giới tự do nhảy múa giữa thế giới vật chất. Nhưng, cứ sau một thế hệ, nhân loại lại tiến sâu hơn vào lãnh thổ Lhotlan, quấy nhiễu nguồn tinh hoa nguyên sơ và hỗn độn của Ionia vì mục đích cá nhân. Không chịu đứng đó và nhìn dòng giống suy tàn, Xayah phớt lờ ý chỉ của tộc dân và đi ra ngoài nói lý lẽ với con người.

Cô du hành đến những ngôi làng nằm ngoài vùng hẻo lánh quê hương, và nhận ra mình biết về thế giới bên ngoài mới ít ỏi làm sao. Một nhóm dân làng nghèo khó tấn công cô, có kẻ còn cố giật lông vũ của cô để làm chiến tích. Những người khác thì khiếp sợ vẻ ngoài kỳ lạ của cô và gọi chính quyền đến, buộc cô phải ra tay tự vệ. Ai tấn công Xayah sẽ rất nhanh chóng được nếm trải sự nguy hiểm khi đứng chắn đường cô đi, khi đám lông vũ ghê gớm cắm vào người họ.

Chán nản, cô trở về nhà và phát hiện cả bộ tộc, trong đó có cha cô, đã biến mất không dấu vết. Một ngôi đền vastaya cổ đã bị ma thuật hắc ám tiêm nhiễm, cắt đứt mối liên kết giữa nó và linh giới. Xayah phá hủy ngôi đền để ngăn chặn xâm thực. Gần như ngay lập tức, phép thuật ùa ra khắp vùng đất xung quanh. Cảnh tượng thật đẹp, nhưng bộ tộc của cô vẫn không thấy tăm tích.

Sau nhiều năm đột nhập vào những thành lũy kiên cố nhất và để lại vài thi thể, cô được đặt biệt danh “Quạ Tím.” Cô sống một mình, chỉ tập trung vào nhiệm vụ kế tiếp, và bước kế tiếp đến tự do cho chủng tộc.

Nhưng rồi cô gặp một vastaya khác, người sẽ thay đổi cuộc đời cô vĩnh viễn. Khi xâm nhập vào thị trấn hẻo lánh Vlonqo để tìm kiếm một cổ vật vastaya bị đánh cắp, cô ngạc nhiên khi nhìn thấy cảnh tượng lạ lùng của một đám người đầy phấn khích. Phía trước họ, trên sàn, một vũ công hào hoa đang trình diễn, một chú công vàng thực sự, cất lên những bài hát vastaya cổ xưa cho đoàn khán giả bị mê hoặc của mình. Khi anh kết thúc buổi diễn bằng với một loạt mánh rẻ tiền – Xayah thấy như thế - đám đông vỡ òa ra và gọi tên anh: “Rakan.” Anh cúi mình chào điệu nghệ. Đúng là trò hề.

Xayah quên phắt tay nghệ sĩ đó, và hoàn thành nhiệm vụ. Cô trốn thoát, nhưng phải thừa nhận rằng công việc dễ dàng hơn hẳn khi tên hề kia làm cư dân Vlonqo phân tâm.

Dù đã thề không bao giờ gặp lại gã “Rakan” này lần nữa, nhưng xem ra cô không thể rũ bỏ anh khỏi tâm trí. Một cảm giác lạ lùng và phức tạp; có thứ ánh sáng trong tâm hồn anh ta mà cô thấy lôi cuốn đến khó chịu.

Trên đường rời thị trấn, đầu óc Xayah ngập tràn suy nghĩ, khiến cô không phòng bị một thoáng trước cuộc tập kích của một đội lính đánh thuê. Cô trông đợi một trận chiến, để có thể thoải mái nhuộm đỏ bộ cánh của mình. Đánh lộn đã đời có lẽ là liều thuốc giải hoàn hảo cho những cảm giác vô dụng không mong muốn này.

Đó là khi Rakan thực hiện màn xuất hiện hoành tráng.

Xayah nhấn mạnh rằng cô không cần sự giúp đỡ của tay vastaya phô trương này. Rakan nhấn mạnh lại rằng anh chẳng quan tâm – anh chỉ không muốn bỏ lỡ cuộc vui. Trong suốt cuộc chiến, Rakan chứng tỏ mình là một đồng minh không chính thống, nhưng mạnh mẽ và hiệu quả đến bất ngờ. Anh nhảy múa, xoay vòng khiến những kẻ tấn công không thể rời mắt, cho Xayah đủ thời gian để hạ gục tất cả bằng sự chính xác kinh người của cô.

Mặc cho cô phản đối, Rakan tiếp tục đi theo Xayah. Dần dần, cô bắt đầu đón nhận sự đồng hành của anh và – dù mới đầu cô thấy ghê tởm khi phải thừa nhận – thế giới không tồi tệ và cô đơn đến thế. Họ trở nên không thể tách rời, khi lý tưởng vastaya của cô lan sang vị vũ sư chiến trận. Cô chấp nhận lối sống tự do của anh, tận dụng hỗn loạn Rakan tạo ra để đánh lạc hướng quân thù. Cùng nhau, họ tranh đấu để giải phóng dòng chảy ma thuật cuồn cuộn của Ionia để vastaya có thể trỗi dậy lần thứ hai.

Truyện ngắn về Xayah - Vụ cướp ngục PUBOE

Rakan là tệ nhất.

Anh chẳng chịu lắng nghe. Cứ chăm chú vào đám lông vũ vàng óng – như thể chúng đã đổi màu kể từ lúc anh chải chuốt sáng nay. Tôi sẽ phải nhắc lại kế hoạch. Dù, nghĩ đi nghĩ lại, nó chắc quá phức tạp cho một nhiệm vụ giải cứu. Đơn giản thì tốt hơn.

“Nếu bị bắt, chúng sẽ kết liễu em,” tôi bảo anh.

“Ai cơ?!” Anh trông sẵn sàng ra tay khi nghĩ đến chuyện có ai định làm hại tôi.

“Bọn lính canh,” tôi nói. “Luôn là bọn lính canh.”

“Vậy anh sẽ làm chúng phân tâm!” Anh ưỡn ngực ra. “Bao giờ?”

“Đợi ánh xanh nhá lên trước khi mặt trời lặn. Sau đó dụ bọn lính canh khỏi tường phía tây trong lúc em băng qua các tầng bảo vệ đến chỗ phòng giam.”

"Anh sẽ trình diễn một màn lúc mặt trời lặn,” anh nói như thể đó là ý tưởng của mình vậy. “Ta gặp ở đâu đây?”

“Ở cổng. Em sẽ phi một lưỡi dao vàng lên trời. Nhưng anh phải ở đó trong mười nhịp thở.” Tôi rút một cái lông vũ từ áo choàng của anh. Nó ấm áp nằm giữa những ngón tay tôi. Ký ức ùa về, khi tôi nằm trong vòng tay anh bên tháp Aphae. Ánh nắng chiếu qua kẽ lá, rọi lên những đường nét trên từng chiếc lông vũ đang đan vào nhau của chúng tôi. Một ngày thật đáng yêu.

“Anh sẽ ở cổng ngay khi em phi dao,” anh thề.

Tôi nắm tay anh và dựa sát hơn. “Em biết.”

Một nụ cười tự tin chảnh chọe nở trên mặt anh. Tôi muốn tát một cái. Hoặc hôn một cái. Hoặc cả hai.

“Giờ, em yêu – nếu anh là em, anh sẽ nấp sau hàng cây để không bị phát hiện.”

Vòng tay ấm đến nỗi tôi ước nó sẽ kéo dài cả đêm. Nhưng vầng dương đang tiến dần đến đường chân trời và vị lãnh sự đáng kính của chúng tôi sẽ không thể tự mình thoát khỏi hầm ngục bị một lũ bầy tôi của hắc ám canh gác được.

Rakan bảo tôi cẩn thận rồi rời đi, mắt hướng lên trời. Mỗi khi anh rời đi, tim tôi lại chùng xuống. Chắc chắn đây không phải lần cuối tôi thấy anh. Tuy nhiên, có lẽ sẽ phải mất một đêm.

“Hãy nhớ, ngọn lửa trong trái tim em,” tôi thì thầm với theo anh. “Lúc mặt trời lặn.”

Tôi vọt qua giữa hai hàng tường phòng hộ, không bị ai trông thấy. Nhiều năm lẩn tránh cái nhìn từ con người đã chỉ cho tôi biết hàng đống điểm mù của họ.

Sáu tên lính gác cánh cổng dẫn tới hầm ngục. Chúng mang nỏ bắn đôi, kiếm lủng lẳng nơi thắt lưng, và cái-chả-ai-biết-được trong cái túi nhỏ buộc chặt quanh hông. Tôi len lén đi dọc dãy tường trong phía sau chúng để đến tiến vào tầm đánh. Tôi rút ra năm chiếc lông vũ và đặt ngay ngắn trong lòng bàn tay, giữ chắc giữa ngón trỏ và ngón cái, sẵn sàng phóng đi.

Có tiếng ồn bên ngoài bức tường. Tiếng cồng. Tiếng la hét. Những con người đang rối loạn. Chắc chắn là Rakan.

Bọn gác ngục cũng nghe thấy. Lo lắng bóp nghẹt tim tôi. Hy vọng tình yêu của tôi vẫn ổn. Tôi biết anh sẽ ổn thôi. Nên thế, hoặc tôi sẽ bắt một tay vong linh pháp sư hồi sinh anh để tôi có thể tự tay kết liễu mạng sống đó. Anh biết tôi sẽ làm thế mà. Tôi sẽ tìm ra cách thôi.

Lính gác bị hút khỏi vị trí. Hơi sớm, nhưng căn thời gian hoàn hảo. Tôi có thể lẻn vào mà không phải hạ ai cả.

Tôi gần đến cửa hầm ngục rồi thì thấy một tên lính leo lên tường phòng hộ và giương súng trường. Không ai được nhắm gì vào Rakan của tôi cả. Tôi sẽ móc trái tim còn đang đập của bất kỳ ai dám làm hại đến một cái lông của anh. Sẽ là một cái dây chuyền bằng tim đang đập đáng yêu lắm đây.

Tôi ngừng lại. Tù nhân chẳng đi đâu được cả. Tôi có đủ thời gian để biến tay lính canh này thành con nhím.

Tôi nhảy ngược lại chỗ tường phòng hộ. Mũi lông vũ đầu tiên cắt qua nòng súng. Nó rơi xuống sàn, kêu loảng xoảng. Mũi còn lại cắt qua ngực hắn. Hắn đổ gục như bao cát.

"Có kẻ đột nhập!” một tên lính canh cổng hét.

Tôi thụp xuống và lăn mình né đám tên cắm phập vào bức tường đá sau lưng, hoặc ghim vào mấy cây cột gỗ. Vẫn cúi thấp người, tôi lao thẳng vào đám lính đang tản ra để kiếm góc bắn tốt hơn. Tôi nhảy. Chúng bắn hết vào nơi chúng nghĩ trọng lực sẽ đưa tôi tới, thay vì nơi thực sự tôi sẽ tới: lơ lửng giữa không trung.

Tôi ném thêm một nắm lông vũ, chuyển dạng chúng thành phi dao trên đường bay.

Năm tên lính canh gục ngã, lông vũ cắm trên ngực. Tên cuối cùng thủ thế, sẵn sàng chiến đấu. Kiếm của hắn rút ra trước khi chân tôi chạm đất.

“Linh hồn của người sẽ phụng sự ta mãi mãi,” hắn lẩm bẩm. Tôi có thể thấy ma thuật hắc ám trào dâng trong lưỡi kiếm, tinh hoa của mọi sự sống nó đã tước mất.

Tôi bật cười. “Trong hai mươi bước vừa rồi, ta đã hạ sát nhiều người hơn ngươi làm suốt cả cuộc đời đấy.”

Tên lính ngần ngừ trước khi điên cuồng chém vào hướng tôi đứng. Thanh kiếm của hắn để lại những vệt bóng tối lượn sóng. Tôi không có thời gian cho chuyện này, mặt trời đang lặn. Tôi quay lưng lại.

Với một cú bật tay, đám lông vũ giật khỏi các thi thể sau lưng hắn, và bay lại chỗ tôi.

Tôi nghe tiếng kiếm rơi xuống sàn leng keng, rồi đến tiếng thân thể nặng nề của hắn. Chắc chắn Hội Bóng Đêm sẽ tìm ra cách để nhét linh hồn những người này vào một cái ná hay gì đó thôi. Tôi không thực sự biết cách chúng hoạt động, nhưng tiết kiệm thế là tốt. Không nên lãng phí tinh hoa sự sống.

Tôi ném lông vũ của Rakan lên không. Nó lơ lửng trên trời, một thông điệp bằng vàng có thể khiến nhiều người phải ngước nhìn. Nhưng chỉ có một người biết ý nghĩa của nó.

Trong lúc ấy, tôi có hẹn với viên lãnh sự trong hầm ngục.

Trông ông thật kinh khủng khi ngồi trong lồng. Hốc hác. Yếu ớt. Tả tơi. Ông không nhìn lên, coi tôi là một trong đám lính canh. Ông và vợ là người Sodjoko, nhưng tùy tùng lại là vastaya từ các bộ tộc khác. Ánh nhìn của họ hàm ơn tôi nhiều hơn lời nói. Giống tôi, họ cũng biết không có thời gian để cảm tạ. Chúng tôi chưa ra khỏi pháo đài.

Khi dẫn tù nhân ra cổng đông, tôi hơi bối rối khi thấy ít lính canh đến phát sợ. Gần như mọi điểm gác đều bỏ trống. Đây có phải pháo đài không vậy? Ai sắp xếp lịch tuần tra vậy?

Chúng tôi vòng qua kho vũ khí và trại lính. Cổng kia rồi. Có vẻ như Rakan đã tìm ra bọn lính canh. Hàng tá. Chúng đang bao vây anh. Lông vũ tôi xù lên. Vòng cổ trái tim, ta tới đây!

Rakan chạy lại chỗ chúng tôi. Nụ cười của anh chuyển từ tự tin sang kinh ngạc khi nói chuyện với viên lãnh sự. Akunir là bạn thân nhất của cha tôi, và là người quan trọng nhất trong đoàn sứ giả. Tôi có nhiều điều để nói cùng ông sau khi thoát khỏi đây.

“Tất cả, chạy đến chỗ hàng cây,” tôi ra lệnh.

Họ hoảng loạn, nhưng may mà Rakan đã hạ hết bọn lính dùng súng trường. Tăng cơ hội sống sót khi bằng qua bãi trống. “Chạy!” tôi hét lên.

Akunir quá chậm. Rakan phải dìu ông.

Viên lãnh sự túm lấy Rakan. “Không. Làm ơn, hãy bảo vệ Coll.” Rakan quay lại chỗ bà.

Tôi lắc đầu. Rakan hiểu. Anh kéo viên lãnh sự đi.

Tôi hất hàm về phía một vastaya trông có vẻ khỏe mạnh. Anh ta bế Coll lên. Bà gọi anh ta là Jurelv, và anh ta thề trước cặp sừng của mình rằng sẽ đảm bảo cho bà an toàn.

Anh ta đi được mười bước trước khi bị mũi tên đầu tiên bắn trúng, nhưng không dừng lại. Anh mang Coll vào rừng. Lũ bầy tôi của bóng tối lao theo sau họ.

“Xayah!” Rakan hét. “Cung ống hay ống cung?!”

Ước gì tôi có thời gian để đùa, nhưng không.

Thay vào đó, tôi nhập trận.

Và chẳng đẹp đẽ chút nào.

Cho bọn bầy tôi của bóng tối.

Chúng tôi đã an toàn dưới tàng cây lúc cơ thể của Jurelv không còn chịu được thương tích nữa.

Coll quỳ bên cạnh xác anh ta. Máu anh ta vương trên lá. Chúng tôi cầu nguyện cho linh hồn anh ta sẽ tìm về bên tổ tiên trong vui vẻ và yên bình. Gia đình của anh ta sẽ để tang nhiều tháng.

Tôi đã quen với cái chết. Nó không tác động đến tôi nhiều như trước. Với Rakan thì khó khăn hơn; tôi phải mạnh mẽ vì anh.

Ít nhất viên lãnh sự cũng an toàn. Sau khi vỗ nhẹ lên vai vợ, ông quay sang tôi.

“Tôi có bạn bè ở miền nam,” ông nói. “Hội Kinkou phải biết tin.”

“Con người đã phá vỡ hiệp ước,” tôi thấy máu sôi lên. “Sao ông không thấy đây là một sự xâm phạm nghiêm trọng nhỉ? Với họ, ma thuật là sức mạnh. Với chúng ta, nó là sự sống. Họ sẽ không bao giờ tôn trọng biên giới của chúng ta.”

“Con người có nhiều loại, Xayah. Chỉ Zed và đồ đệ của hắn phá vỡ hiệp ước thôi. Chúng không đại diện cho toàn thể nhân loại.”

“Ông thật ngây thơ. Bạn bè ở phương nam sẽ phản bội ông. Sau đó, họ sẽ quay sang tất cả chúng ta.”

“Hội Kinkou rất đáng trọng. Họ sẽ tin tôi. Tôi tin tưởng họ.”

“Vậy thì ông không ngây thơ đâu, ông là đồ ngốc.”

Akunir choáng váng khi thấy tôi dám nói với ông như vậy. Tôi từ chối ngoại giao. Ngoại giao đâu hồi sinh ai được.

Coll đứng dậy. Mặt bà đau buồn và giận dữ. “Em sẽ về lại phương bắc, Akunir. Em sẽ bảo họ chúng ta đã gặp chuyện gì.”

Tôi thực sự không tin bà có thể làm thế.

Ánh sáng trong mắt Akunir nhạt dần. “Coll, không.”

“Em sẽ nói chuyện của Jurelv cho họ hàng của anh ta, và để tang cùng họ. Sau đó, em sẽ tập hợp quân đội và chuẩn bị cho cả bộ tộc chiến đấu.”

“Em không thể làm thế!” viên lãnh sự phản đối.

Coll lờ đi. “Em từ bỏ quyền của em với anh. Em từ bỏ quyền của anh với em.”

“Coll… làm ơn.” Giọng ông ấp úng.

“Không,” bà nói.

Viên lãnh sự bước lại gần bà, nhưng Rakan ngăn lại.

“Tôi sẽ nói chuyện với vợ mình,” Akunir nói với Rakan. Với người của ông.

Nhưng Coll đã quay đi. Bà nhìn tôi, và tôi không còn thấy vợ của một nhà ngoại giao nữa. Tôi thấy một chiến binh. Bà tập hợp những người trung thành với mình – tất cả mọi người trừ hai tùy tùng của viên lãnh sự.

Akunir và thuộc hạ nhìn bà rời đi, rồi im lặng đi xuống phía nam.

Rakan tiến lại chỗ tôi. Tôi thấy trái tim anh hòa cùng nhịp.

“Hứa với em chuyện đó sẽ không xảy đến với chúng ta, anh yêu,” tôi nói.

“Chúng ta không giống họ, em yêu.” Rakan quả quyết. “Không bao giờ.”

Tôi nhìn Coll biến mất giữa hàng cây.

“Giờ đi đâu đây, Xayah?”

“Cứ ở đây thêm một lúc đi,” tôi thì thầm.

Tôi vùi mặt vào ngực anh. Anh khoác áo choàng và vòng tay quanh tôi. Đầu tôi phập phồng theo từng nhịp anh thở. Tôi có thể ở đây vĩnh viễn.

"Nhắc lại đi,” tôi bảo anh.

“Chúng ta không giống họ,” anh nói. “Chúng ta không giống họ.”

Anh mỉm cười và hôn lên trán tôi. Lời thề ở thác Aphae bật lên trong tâm trí. Trái tim anh đập vì tôi, và trái tim tôi đập vì anh. Quê hương tôi nằm trong cánh tay anh, hơi thở của anh, nụ cười của anh.

Rakan là tốt nhất.

 - Tướng | 3627