Yorick thumbnail

Yorick

Kẻ Dẫn Dắt Linh Hồn Vị trí: Đấu sĩ, Phụ: Đỡ đòn
Giá: RP: 79IP: 4800
Sát thương: 61.08 (+3.5 mỗi cấp) Máu: 648.8 (+85 mỗi cấp) Năng lượng:328.8 (+35 mỗi cấp) Giáp: 28.648 (+3.6 mỗi cấp) Kháng phép: 33.35 (+1.25 mỗi cấp) Tốc độ đánh: 0 (+3% mỗi cấp) Tốc độ di chuyển: 345 Tầm đánh:cận chiến

      10/05/2018

Kĩ năng

Nội tại: Dẫn dắt linh hồn

Mỗi khi có một lính địch hoặc quái trung lập bị tiêu diệt gần Yorick, chúng sẽ thỉnh thoảng để lại một linh hồn (Tướng địch chắc chắn có linh hồn).

Yorick có thể dùng những kĩ năng của mình để triệu hồi linh hồn thành Ma Sương đồng hành cùng Yorick trong chiến đấu hay cùng với Thánh Nữ Sương Mù. Yorick hoặc Thánh Nữ có thể có tối đa 4 Ma Sương. Ma Sương biến mất nếu chúng đi quá xa khỏi Yorick hay Thánh Nữ.

Ma Sương có 100 - 185 (dựa theo cấp độ) (+15% máu tối đa) máu và 10 - 95 (dựa theo cấp độ) (+30% sát thương vật lý) sát thương.

Q: Tử lễ / Thức tỉnhTiêu hao: 25 năng lượngHồi chiêu: 7/6.5/6/5.5/5 giây

Đòn đánh tiếp theo của Yorick trong 6 giây tới sẽ tăng thêm 50 khoảng cách, gây 30/55/80/105/130 (+40% sát thương vật lý) sát thương vật lý và hồi máu cho Yorick từ 12 - 82 (dựa theo cấp độ) máu. Khi Yorick còn dưới 50% máu, lượng hồi máu này được tăng gấp đôi. Tử Lễ sẽ để lại một linh hồn nếu kỹ năng này kết liễu được mục tiêu.

Nếu có tối đa 3 linh hồn xung quanh Yorick, Yorick có thể sử dụng Thức Tỉnh khi Tử Lễ đang trong thời gian hồi để gọi các linh hồn trở thành Ma Sương.

W: Vòng tròn tăm tốiTiêu hao: 70 năng lượngHồi chiêu: 20/18/16/14/12 giây

Yorick triệu hồi một bức tường hình tròn từ các thi thể dưới lòng đất sau một khoảng thời gian ngắn niệm phép, giữ chân tất cả các mục tiêu kẻ địch phía trong trong 4 giây. Đồng minh vẫn có thể đi qua dễ dàng. Vòng Tròn Tăm Tối cũng có thể bị phá hủy sau 2/2/3/3/4 đòn tấn công thường của đối thủ.

E: Màn sương than khócTiêu hao: 50/55/60/65/70 năng lượngHồi chiêu: 12/11/10/9/8 giây

Yorick bắn ra một màn sương đen vào 1 vị trí chỉ định theo hình nón, làm chậm tốc độ di chuyển mục tiêu đi 30% trong 2 giây và đánh dấu chúng trong 4 giây trong khi gây 15% máu hiện tại của mục tiêu thành sát thương phép (sát thương tối thiểu: 70/105/140/175/210) (+70% sức mạnh phép thuật).

Yorick, Ma Sương và Thánh Nữ Sương Mù được tăng 20% tốc độ di chuyển khi lao về phía mục tiêu bị đánh dấu. Sử dụng kỹ năng này khi đã có Ma Sương trước đó sẽ khiến các Ma Sương nhảy bổ vào mục tiêu bị đánh dấu.

R: Thánh ca hắc ámTiêu hao: 100 năng lượngHồi chiêu: 160/150/140 giây

Yorick triệu hồi một Thánh Nữ Ma Sương với sự phục tùng của 2/3/4 Ma Sương đi cùng bà ta.

Thánh Nữ từ mình di chuyển và tấn công, gây 10/20/40 (+50% sát thương vật lý) sát thương phép mỗi giây lên kẻ địch và tự triệu hồi các Ma Sương từ những xác chết của kẻ địch gần cô ta.

Khi Yorick tấn công mục tiêu của Thánh Nữ Ma Sương. Hắn gây thêm 5/7.5/10% máu tối đa của mục tiêu thành sát thương phép. Khả năng này chỉ xuất hiện 1 lần mỗi 2 giây và không có tác dụng lên công trình.

Truyền thuyết về Yorick

“Những hòn đảo kia... Xem chúng gào thét kìa” ~ Yorick
Kẻ sống sót cuối cùng của một giáo phái đã bị quên lãng từ lâu, Yorick vừa được ban phước vừa bị nguyền rủa với quyền năng dẫn dắt kẻ chết. Mắc kẹt trên Quần Đảo Bóng Đêm, bạn đồng hành duy nhất của hắn là những thi thể thối rữa và những linh hồn rú rít mà hắn thu thập được. Hành động đáng sợ của Yorick đã đi ngược hoàn toàn mục đích cao quý của hắn: giải phóng cho quê nhà khỏi lời nguyền Đại Suy Vong.

Tiểu sử về Yorick

Kẻ sống sót cuối cùng của một giáo phái đã bị quên lãng từ lâu, Yorick vừa được ban phước vừa bị nguyền rủa với quyền năng dẫn dắt kẻ chết. Mắc kẹt trên Quần Đảo Bóng Đêm, bạn đồng hành duy nhất của hắn là những thi thể thối rữa và những linh hồn rú rít mà hắn thu thập được. Hành động đáng sợ của Yorick đã đi ngược hoàn toàn mục đích cao quý của hắn: giải phóng cho quê nhà khỏi lời nguyền Đại Suy Vong.

Ngay khi còn là một đứa trẻ, cuộc sống của Yorick đã không bình thường. Lớn lên trong làng chài nằm bên rìa Quần Đảo Thiêng, hắn luôn mong được thừa nhận. Lúc hầu hết bạn cùng trang lứa chơi trốn tìm, nhóc Yorick kết thân với những kẻ khác—linh hồn người vừa qua đời.

Mới đầu, Yorick hoảng sợ trước năng lực nhìn và nghe thấy kẻ chết. Mỗi khi ai đó trong làng rời khỏi trần thế, Yorick thao thức cả đêm, chờ đợi một tiếng kêu lạnh gáy mới. Hắn không hiểu nổi vì sao họ chọn ám hắn, và vì sao cha mẹ hắn tin rằng những linh hồn đó chẳng là gì khác ngoài cơn ác mộng.

Đến một ngày, hắn nhận ra những hồn ma đó không làm hại hắn. Họ đơn giản chỉ lạc lối và cần giúp tìm đường sang thế giới bên kia. Vì chỉ có Yorick nhìn được họ, hắn tự lãnh trách nhiệm dẫn dắt họ tới với bất kỳ thứ gì đang chờ đợi chốn vĩnh hằng.

Nhiệm vụ vất vả, nhưng Yorick thích đồng hành cùng các hồn ma. Tuy vậy, mỗi linh hồn an nghỉ cũng đồng nghĩa với việc hắn nói lời tạm biệt một người bạn nữa. Với kẻ chết, hắn là cứu tinh, nhưng với người sống, hắn là kẻ hạ đẳng. Dân làng chỉ thấy một thằng bé kỳ dị nói chuyện với ai đó không tồn tại.

Chuyện về Yorick sớm lan truyền ra ngoài ngôi làng, và thu hút sự chú ý của một hội tu sĩ cư ngụ ở trung tâm Quần Đảo Thiêng. Họ cử sứ giả đến đảo nơi Yorick sống, tin rằng hắn có thể trở thành tài sản quý giá cho đức tin của họ.

Yorick đồng ý đến tu viện, và tại đó, hắn học hỏi con đường Hội Huynh Đệ Chạng Vạng và tầm quan trọng thực sự của những nghi thức. Mọi thầy tu đều mang theo một cây xẻng như dấu hiệu cho phận sự thi hành nghi thức chôn cất đúng cách, đảm bảo linh hồn sẽ không lạc đường. Và mỗi huynh đệ mang một lọ nước lấy từ suối nguồn thần thánh trên Quần Đảo Thiêng. Nước Mắt Sinh Mệnh đại diện cho sứ mệnh cứu chữa người sống của các tu sĩ.

Tuy nhiên, dù có cố gắng ra sao, Yorick cũng không thể được các tu sĩ khác thừa nhận. Với họ, hắn là dấu hiệu hữu hình của những thứ đáng ra chỉ được biết đến bằng đức tin. Họ ghen tị với năng lực dễ dàng nhìn thấu thứ chính họ phải nỗ lực cả đời để hiểu được. Bị huynh đệ xa cách, Yorick lại thấy mình đơn độc.

Một sáng, khi hắn đang làm phận sự ngoài nghĩa trang, Yorick bị ngắt quãng do nhìn thấy đám mây đen kịt lan tỏa khắp bề mặt Quần Đảo Thiêng, nuốt chửng mọi thứ trên đường nó đi qua. Yorick cố bỏ chạy, nhưng đám mây nhanh chóng bao phủ và cuốn hắn vào bóng tối.

Xung quanh Yorick, mọi sinh vật bắt đầu quằn quại trong đau đớn bởi thứ nước chữa thương đeo trên cổ. Sau thoáng chốc, Yorick kinh hoàng chứng kiến linh hồn các tu sĩ bị lôi khỏi thể xác và xoắn vặn bởi ma thuật xấu xa từ Màn Sương Đen. Người, thú, thậm chí cây cối bắt đầu biến dạng so với hình thù cũ. Tiếng thì thầm vang lên khắp không gian quay cuồng quanh hắn, và các huynh đệ vứt bỏ lọ nước thiêng trên người, để lại thi thể lạnh lẽo tái nhợt.

Giữa tiếng gào thét âm thầm của các huynh đệ, chỉ Yorick nghe được giọng nói trong màn sương.

“Bỏ nó đi. Gia nhập cùng chúng ta. Chúng ta sẽ trở thành một.”

Hắn thấy những ngón tay nắm lấy lọ nước đeo trên cổ. Dùng hết sự kiên định mình có, Yorick hạ tay xuống và lệnh cho các linh hồn đang hú hét ngừng lại. Màn Sương Đen cuộn lên dữ dội, và bóng tối đổ ập xuống đầu hắn.

Khi Yorick tỉnh dậy, gió đã ngừng thổi, và vùng đất một thời màu mỡ đã biến thành cảnh địa ngục mang tên Quần Đảo Bóng Đêm. Những sợi sương đơn lẻ của Màn Sương Đen tóm lấy hắn, cố gắng chiếm đoạt thực thể sống duy nhất còn chưa bị suy đồi. Đúng lúc đó, Yorick thấy chúng vội vàng né khỏi lọ nước trên cổ. Yorick nắm chặt nguồn nước thiêng, nhận ra nó là tất cả những gì giữ hắn sống sót được.

Những ngày tiếp theo, Yorick lùng sục cả quần đảo tìm người sống sót, nhưng chỉ thấy những tàn tích quái dị của những gì từng tồn tại. Khắp mọi nơi hắn đặt chân đến, các linh hồn khốn khổ trỗi dậy từ thi thể kẻ chết.

Suốt cuộc tìm kiếm, Yorick dần xâu chuỗi các sự kiện dẫn đến thảm họa: Một vị vua đã tới, tìm cách hồi sinh vợ yêu, nhưng thay vào đó, lại hủy diệt cả quần đảo và mọi thứ trên đó.

Yorick ước gì tìm được “Vua Vô Danh” và hóa giải lời nguyền ông đặt ra. Nhưng, hắn thấy bất lực khi đối mặt cùng cái chết dường như bất tận vây quanh.

Gần như lạc lối trong buồn đau, Yorick bắt đầu nói chuyện với các linh hồn quanh hắn, cố gắng tìm sự an ủi từ họ như hồi còn bé thơ. Song, khi giao tiếp với Màn Sương, xác chết rời mộ, được giọng nói của hắn dẫn dắt. Hắn nhận ra những thi thể hắn từng an táng, giờ đều nghe lệnh hắn.

Chút hy vọng le lói giữa muôn trùng tuyệt vọng. Để giải thoát kẻ chết trên Quần Đảo Bóng Đêm, Yorick sẽ dùng chính sức mạnh của họ.

Truyện ngắn về Yorick - Nghi lễ cuối cùng

"Giúp… tôi,” kẻ bị đắm tàu khẩn nài.

Yorick không biết kẻ sống sót đã nằm đây bao lâu, xương gãy, máu chảy xuống đống tàn tích của chiếc thuyền buồm vỡ nát. Gã đang lớn tiếng rên rỉ, nhưng kêu la thế nào cũng chìm nghỉm giữa muôn tầng ai oán của những bóng ma đang trú ngụ trên đảo. Một vòng xoáy linh hồn tụ lại quanh gã, bị thu hút bởi chút sức sống đang lập lòe như đèn hiệu, chực chờ thu lấy một thành viên mới. Mắt gã trợn tròn vì kinh hoảng.

Gã sợ là đúng. Yorick đã chứng kiến chuyện xảy ra cho những linh hồn lạc lối bị Màn Sương Đen bắt lấy, còn đây—đây là máu thịt nóng hổi, của hiếm trên Quần Đảo Bóng Đêm. Bao lâu rồi—một trăm năm chăng?—kể từ khi Yorick nhìn thấy một sinh vật sống? Hắn cảm nhận Màn Sương sau lưng run lên, háo hức được bao bọc kẻ lạ mặt trong vòng tay lạnh lẽo. Nhưng, nhìn thấy gã thanh niên đã gợi lên trong Yorick thứ gì đó hắn lãng quên nhiều năm rồi, và dù là gì thì nó cũng không cho phép hắn từ bỏ mạng sống này. Lão thầy tu lực lưỡng vác kẻ đang thập tử nhất sinh lên vai và đưa gã trở lên đồi, đến chỗ tu viện cũ của hắn.

Yorick nhìn kỹ gương mặt của kẻ bị thương trong lúc gã kêu rên thống khổ theo mỗi bước chân của hắn. Kẻ sống kia, sao ngươi lại tới đây?

Leo lên đến nơi, Yorick mang vị khách của mình đi qua nhiều hành lang trong tu viện, trước khi dừng lại ở một trạm xá cũ kỹ. Hắn đặt kẻ bị đắm tàu nằm dài trên cái bàn đá khổng lồ và bắt đầu xem xét những chỗ trọng yếu. Xương sườn gã đã gãy gần hết, và một bên phổi đã bị chọc thủng.

“Sao ngươi phải phí thời gian?” một dàn giọng nói đồng loạt cất lên từ Màn Sương sau lưng Yorick.

Yorick im lặng. Hắn rời bàn và đi tới trước một cánh cửa nặng nề bên hông trạm xá. Hắn đẩy cửa, nhưng nó kẹt cứng, bàn tay hắn chỉ để lại một dấu hằn trên lớp bụi dày. Hắn tì vai lên mặt gỗ và dồn hết trọng lượng vào đó.

“Cố gắng nhiều thế mà chẳng làm được gì,” Màn Sương châm chọc. “Để chúng ta bắt gã đi.”

Một lần nữa, Yorick đáp trả bằng sự im lặng khinh khỉnh trong lúc hắn húc tung cánh cửa. Phiến gỗ sồi nặng nề bị kéo lê trên nền đá của tu viện, để lộ một căn phòng đầy những cuộn giấy, thảo dược, và thuốc đắp. Trong chốc lát, Yorick nhìn chăm chăm vào những đồ vật từ cuộc đời trước đây của hắn, chật vật nhớ lại cách sử dụng. Hắn nhặt nhạnh vài thứ trông quen thuộc—băng vải, đã vàng xỉn và giòn vụn theo thời gian, cùng ít thuốc mỡ đã khô cứng từ lâu—rồi quay lại chỗ gã thanh niên đang nằm trên bàn đá.

“Kệ gã đi,” Màn Sương nói. “Gã là của chúng ta kể từ giây phút gã dạt lên bờ rồi.”

“Im!” Yorick gắt.

Kẻ bị thương trên bàn đang thở hổn hển. Hiểu rằng mình có rất ít thời gian để cứu gã, Yorick cố băng các vết thương lại, nhưng đống băng vải mục nát tuột ra nhanh như khi hắn buộc vào.

Theo hơi thở ngày một khó nhọc hơn, gã thanh niên co giật. Gã túm lấy cánh tay lão thầy tu trong cơn đau tuyệt vọng. Yorick biết chỉ có một thứ đủ sức cứu sống gã. Hắn mở nút lọ pha lê đeo trên cổ, cân nhắc lượng nước bảo mệnh chứa trong đó. Còn lại chút ít quý giá mà thôi. Yorick không chắc có cứu nổi kẻ kia không, mà kể cả nếu có...

Yorick buộc phải đối mặt với sự thật. Cố gắng cứu gã thanh niên chỉ là chạy theo ký ức về cuộc đời trước đây, khi chốn bị nguyền rủa này còn có tên Quần Đảo Phúc Lành. Đám linh hồn trong Màn Sương chế nhạo hắn, nhưng chế nhạo đúng lắm. Kẻ kia đã xong rồi, và nếu Yorick dùng Nước Mắt Sinh Mệnh, hắn cũng xong luôn. Hắn đóng nút lọ lại và để nó yên vị trên cổ.

Bước lùi khỏi bàn, Yorick nhìn lồng ngực kẻ hấp hối phập phồng một lần cuối. Màn Sương Đen choán đầy căn phòng, những hồn ma giương vuốt lên trông đợi. Màn Sương run lên háo hức, rồi giật linh hồn kẻ đã chết ra khỏi thể xác. Nó kêu lên một tiếng yếu ớt trước khi bị vật chủ mới nuốt chửng.

Yorick đứng bất động trong phòng, môi mấp máy bài cầu nguyện hắn còn nhớ mang máng. Hắn nhìn cái đống vô hồn trên bàn, lời nhắc nhở chua cay về phần việc hắn chưa hoàn thành. Chừng nào oán chú từ Đại Suy Vong còn tồn tại, bất kỳ ai đặt chân lên quần đảo đều chịu số phận tương tự. Hắn phải đem hòa bình đến với chốn bị nguyền rủa này, nhưng suốt nhiều năm tìm kiếm, tất cả những gì hắn có được là những đồn đại về một vị vua đã tiêu tan.

Hắn cần câu trả lời.

Yorick phất tay. Một dải sương mỏng chui vào trong cơ thể gã thanh niên. Không lâu sau, nó đứng dậy khỏi cái bàn, gần như vô tri vô giác. Nhưng nó nhìn được, nó nghe được, và nó đi được.

“Giúp ta,” Yorick nói.

Cái xác lê bước ra ngoài trạm xá, tiếng chân nặng nề của nó vang khắp các sảnh trong tu viện. Nó tiếp tục đi sâu vào bầu không khí ghê tởm của nghĩa trang, qua những hàng huyệt mộ trống không.

Yorick nhìn theo thây ma lết đến trung tâm hòn đảo cho tới khi nó biến mất giữa Màn Sương. Biết đâu gã này sẽ trở về cùng câu trả lời.

 - Tướng | 2191